Sếp Phó Vợ Ngài Lại Đòi Ly Hôn Rồi – Chương 9: Mỉa mai tôi sao?
Sếp Phó Vợ Ngài Lại Đòi Ly Hôn Rồi
Sắc mặt anh lập tức tối sầm lại. Trình Hoài dường như đã đoán được vẻ mặt của anh hiện giờ, trêu chọc cười nói: "Ái chà, tớ lại biết tin cậu ly hôn từ trên hot search đấy. Sao hả, cảm giác bị cắm sừng có tốt không?"
"Cút."
"Haha, Dung Thù là một người phụ nữ tốt, cái tên nhà cậu không biết trân trọng. Chỉ có người cứng đầu như cô ấy mới chịu đựng được cậu sáu năm, đổi lại là người khác thì đã đá cậu từ lâu rồi."
Phó Cảnh Đình khó chịu: "Tớ có yêu cô ta đâu."
"Đúng đúng đúng, cậu yêu cô nàng Cố Mạn Âm đó đúng không?" Trình Hoài đã từng gặp Cố Mạn Âm thời đại học. Người ngoài cuộc luôn tỉnh táo hơn người trong cuộc, cậu ta chỉ nhìn qua đã biết đại tiểu thư nhà họ Cố không phải hạng vừa. Vậy mà Phó Cảnh Đình lại...
Trình Hoài có ấn tượng khá tốt với Dung Thù. Cô đối xử với Phó Cảnh Đình đủ tốt, lại quán xuyến Phó gia đâu ra đấy, làm lụng vất vả mà không lời oán than, thật đáng tiếc.
Sắc mặt Phó Cảnh Đình trầm xuống: "Cậu gọi điện đến chỉ để mỉa mai tớ thôi à?"
"Tớ gọi để báo cho cậu biết, vợ cũ của cậu đã vung tay bao trọn tầng một của Kho Tiền Nhỏ rồi. Tớ rất vinh dự được cô ấy mời đến dự tiệc. Thôi không nói nữa, tớ đi xem nhảy đây." Đầu dây bên kia cúp máy.
Phó Cảnh Đình nhìn chằm chằm điện thoại một lúc với gương mặt không cảm xúc, sau đó tiếp tục bận rộn với tài liệu như không có chuyện gì. Nhưng ngay giây tiếp theo, trợ lý Trương đột nhiên bước vào: "Tiên sinh, lão phu nhân đã về rồi."
Tại Kho Tiền Nhỏ... Dung Thù mời Trình Hoài đến thực ra là có mục đích. Rất ít người biết Trình Hoài là con trai thứ của Phó Thị trưởng, sản nghiệp chính của cậu ta ở nước ngoài, lần này về nước là để ký một hợp đồng với tập đoàn Thiên Thừa. Khổ nỗi mấy ông già trong hội đồng quản trị Thiên Thừa chẳng coi ngôi sao đang lên này ra gì nên cứ từ chối mãi. Cô biết thời cơ của mình đã đến.
Dung Thù bưng ly rượu, mỉm cười rạng rỡ đi tới: "Trình tiên sinh, một năm không gặp, anh vẫn đẹp trai phong độ như vậy."
Trình Hoài có đôi mắt phượng điển hình, vẻ ngoài hư hỏng đầy cuốn hút, gương mặt lúc nào cũng như đang cười: "Dung tiểu thư mới khiến tôi ngạc nhiên đây. Thật khó hình dung người phụ nữ xinh đẹp gợi cảm, tinh tế lịch thiệp trước mặt tôi và người của hai năm trước là cùng một người."
Dung Thù lắc nhẹ ly rượu, nụ cười vẫn không tắt: "Con người ai rồi cũng thay đổi, phải luôn hướng về phía trước chứ."
Trình Hoài cố tình ghé sát cô, hạ thấp giọng nói đùa: "Thực ra tôi có chút không hiểu, Dung tiểu thư biết rõ tôi là bạn thân của Phó Cảnh Đình, tại sao còn mời tôi đến? Hay là Dung tiểu thư đã bị vẻ ngoài đẹp trai của tôi mê hoặc rồi?"
Dung Thù biết người đàn ông này thích đùa nên không giận, mà thuận theo động tác của anh ghé sát tai nói một câu. Sắc mặt Trình Hoài lập tức trở nên nghiêm túc. Anh nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp: "Một người phụ nữ thông minh như cô, cái tên Phó Cảnh Đình đó chắc chắn sẽ hối hận cho xem."
Nụ cười trên môi Dung Thù nhạt đi: "Anh ta là quá khứ rồi, nhắc đến làm gì."
"Cũng đúng, từ nay về sau chúng ta là bạn tốt nhất thế giới! Vậy Dung tiểu thư xinh đẹp, tôi có thể mời cô nhảy một bản không?" Trình Hoài lại tiếp tục vẻ mặt cợt nhả, vừa định đưa tay ra thì bị một giọng nói ngắt lời.
Lê Xuyên sải đôi chân dài bước tới, bưng một ly nước trái cây, chẳng thèm nhìn Trình Hoài lấy một cái mà trực tiếp đổi ly rượu trên tay Dung Thù: "Chị, uống nhiều sẽ đau đầu đấy."
Điều khiến Trình Hoài ngạc nhiên là Dung Thù không hề có ý bài xích, cô đón lấy ly nước trái cây một cách tự nhiên. Anh lại chuyển ánh mắt sang chàng trai trẻ, khẽ sững sờ. Chàng trai này diện mạo cực phẩm, khí chất xuất sắc, đúng là siêu mẫu quốc tế có khác. Trời ạ... Anh dường như đã dự đoán được sự thê thảm của Phó Cảnh Đình sau này rồi.













