Sếp Phó Vợ Ngài Lại Đòi Ly Hôn Rồi – Chương 7: Là cô đã phản bội anh
Sếp Phó Vợ Ngài Lại Đòi Ly Hôn Rồi
Thấy cậu ta có vẻ bí mật, Dung Thù bị khơi gợi sự tò mò: "Cậu nói trước đi, tôi mới quyết định có đi hay không."
Lê Xuyên thở dài bất lực: "Chị à, em nói ra thì còn gì là bí mật nữa."
Dung Thù thấy vẻ mặt khổ sở của cậu ta thì không nhịn được cười. Khi Phó Cảnh Đình bước ra khỏi cửa, vừa vặn nhìn thấy một người đàn ông cúi đầu ghé sát tai Dung Thù nói gì đó. Dung Thù cười vui vẻ như vậy, đôi mắt sáng rạng ngời. Vốn định lên xe nhưng anh lại dừng lại, xoay người lạnh lùng nhìn đôi nam nữ đó, trong mắt mang theo sự lạnh lẽo thấu xương.
Sau khi hai người kết hôn, cô chưa bao giờ cười như vậy. Bên tai anh luôn là những lời càm ràm không ngớt của cô về những chuyện lông gà vỏ tỏi, ánh mắt cô mỗi khi nhìn anh đều đầy vẻ dè chừng. Thực ra anh không thích cô như vậy, cảm thấy phiền phức. Không ngờ ly hôn xong, cô như biến thành một người khác, toát ra hào quang rạng rỡ từ trong ra ngoài. Là vì người đàn ông đó sao?
Phó Cảnh Đình cười lạnh. Một người phụ nữ ngoại tình không biết tự trọng thì không đáng để anh liếc nhìn!
"Tiên sinh?" Trợ lý Trương thấy ông chủ mãi không lên xe, khẽ nhắc nhở.
Phó Cảnh Đình thu hồi ánh mắt, ngồi vào xe: "Về thôi." Không biết có phải là ảo giác của trợ lý Trương hay không, anh cứ cảm thấy tiên sinh đang rất giận, sắc mặt thật đáng sợ...
Dung Thù vừa ngồi vào ghế phụ, liếc thấy xe của Phó Cảnh Đình rời đi. Khi xe chạy, cô nhìn những hàng cây lướt qua ngoài cửa sổ mà thẩn thờ. Vẻ thất vọng của cô lọt vào mắt Lê Xuyên, cậu ta thản nhiên giấu đi cảm xúc nơi đáy mắt: "Chị đang nghĩ gì thế?"
Dung Thù hoàn hồn, cười nói: "Không có gì."
Dưới ánh mắt của cô, gương mặt nhìn nghiêng của Lê Xuyên trông góc cạnh hơn, có chút phong thái của con lai. Phó Cảnh Đình năm xưa là nam thần nổi tiếng ở trường, nhưng Lê Xuyên cũng không hề kém cạnh, vai rộng eo thon chân dài, chẳng khác gì người mẫu quốc tế.
"Cậu... tại sao lại chọn nghề người mẫu?" Dung Thù từng nghĩ với thành tích tốt của cậu, cậu sẽ đi theo con đường học thuật.
"Hồi đó em thử vai đại thôi, không ngờ từ đó dấn thân vào giới người mẫu luôn." Qua gương xe, cậu ta nhìn Dung Thù, giả vờ vô tình hỏi: "Chị không thích nghề người mẫu sao?"
Dung Thù lắc đầu, ánh mắt dịu dàng: "Không phải, chỉ cần cậu thành đạt, tỏa sáng trong lĩnh vực của mình thì đều như nhau cả thôi."
Chàng trai trẻ lộ ra ý cười, đạp phanh xe dừng lại: "Đến nơi rồi chị."
Trước mặt là một căn nhà nhỏ hai tầng kiểu cổ điển, có một cụ già tóc trắng đang ngồi trên ghế mây uống trà. Cụ già quay người lại, mỉm cười với cô: "Con gái."
Dung Thù sững sờ, không thể tin vào mắt mình. Ông lão thở dài: "Chuyện của con ta biết cả rồi, vất vả cho con quá."
Hốc mắt cay xè, cô sà vào lòng ông: "Ngoại ơi, những năm qua ngoại đã đi đâu thế?"
Sáu năm trước, công ty Thiên Thừa bị mất cắp quỹ, mọi bằng chứng đều chỉ về phía cha cô. Ông không chỉ bị hội đồng quản trị sa thải mà còn phải đối mặt với án tù. Lại thêm việc mẹ kế và em gái cùng cha khác mẹ ôm tiền bỏ trốn, cha cô vì trầm cảm đã nhảy lầu tự tử.
Ông cụ lên tiếng: "Ngoại vẫn luôn điều tra vụ trộm quỹ công ty năm đó, phát hiện có liên quan đến tập đoàn Tam Thịnh, cha con chỉ là người gánh tội thay thôi."
Tập đoàn Tam Thịnh là công ty bất động sản lớn nhất thành phố Hải, chủ tịch là Cố Diệu Thiên, chính là cha của Cố Mạn Âm. Trong lúc Dung Thù còn đang trầm ngâm, ông cụ lấy ra một tập tài liệu đặt vào tay cô: "Con gái, đây là 51% cổ phần của công ty Thiên Thừa, đừng hỏi ta làm sao lấy được, ta biết con cần cái này."
Dung Thù mím môi, vẻ mặt trịnh trọng: "Con sẽ tìm ra kẻ đã hãm hại cha, chứng minh sự trong sạch của ông, nhất định không phụ lòng ngoại."













