Sếp Phó Vợ Ngài Lại Đòi Ly Hôn Rồi – Chương 13: Quỳ xuống xin lỗi
Sếp Phó Vợ Ngài Lại Đòi Ly Hôn Rồi
Dung Thù thấy thật kỳ lạ.
Phó Cảnh Đình cũng được coi là người có tài, nhà họ Phó cũng là danh gia vọng tộc, sao Vương Thục Cầm lại hành xử chẳng khác nào mấy bà vỉa hè thất học vậy?
Cô nhếch mép: "Phiền bà nhìn rõ lại một chuyện, tôi và con trai bà đã ly hôn rồi. Hơn nữa, tôi chưa từng lấy của nhà họ Phó các người một đồng nào."
"Mày nói láo!" Vương Thục Cầm đời nào tin lời cô, bày ra cái dáng vẻ quyết không bỏ qua: "Cái thứ khố rách áo ôm như mày lấy đâu ra tiền đến nơi cao cấp thế này? Không lấy của con tao thì của ai. Tao nói cho mày biết Dung Thù, bây giờ mày quỳ xuống xin lỗi tao ngay, tao cũng sẽ không tha thứ cho mày đâu!"
Quỳ xuống xin lỗi?
Dung Thù suýt bật cười vì tức.
Vương Thục Cầm đúng là một người phụ nữ cực phẩm, não bộ chưa bao giờ bình thường.
Không đáng để cô lãng phí thời gian, cô xoay người định bỏ đi.
Nhưng Vương Thục Cầm đang làm ầm lên làm sao chịu buông tha?
"Còn định chạy à!" Vương Thục Cầm giơ tay định túm tóc phía sau gáy Dung Thù.
Lục Khởi đã đề phòng từ trước, trực tiếp đẩy mạnh Vương Thục Cầm ra, bảo vệ Dung Thù ra phía sau.
Lục Khởi cố ý dùng chút lực, Vương Thục Cầm không giữ được thăng bằng ngã ngửa ra sau, té chổng vó: "Ối chao ôi mẹ ơi!"
Bà ta ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt chán ghét của Lục Khởi, bèn ngồi phệt xuống đất khóc lóc ầm ĩ: "Còn có thiên lý không hả! Một bà già mấy chục tuổi đầu như tôi lại bị một thằng ranh con đánh thế này! Tôi không sống nổi nữa rồi!"
Người bu lại xem càng lúc càng đông, chẳng mấy chốc đã kinh động đến Giám đốc khu vực.
Vương Thục Cầm vội vàng chỉ tay vào Lục Khởi, mách lẻo với Giám đốc: "Chính là cái thằng khốn nạn này đánh tôi. Ối cái lưng của tôi... đau chết mất..."
Bà ta là khách hàng VIP của cửa hàng, từng tiêu không ít tiền ở đây, Giám đốc Triệu tự nhiên phải thiên vị một chút.
Ông ta nghiêm mặt nhìn lướt qua nhóm người Dung Thù, nhưng khi ánh mắt rơi xuống người Lê Xuyên, ông ta liền sửng sốt.
"Đại..."
Lời chưa kịp ra khỏi miệng đã bị Lê Xuyên cắt ngang: "Bà ta đang nói dối, không tin thì ông cứ trích xuất camera ra mà xem."
Giám đốc Triệu dù sao cũng là người từng trải qua sóng gió, đảo mắt một vòng, thái độ đột nhiên thay đổi 180 độ, gật đầu khom lưng cười nịnh nọt: "Vâng vâng vâng, tôi đi trích camera ngay đây ạ."
Đối với sự thay đổi kỳ lạ này, Dung Thù lại thêm phần tò mò về Lê Xuyên.
Cậu ấy thực sự chỉ là một sinh viên nghèo từ vùng núi ra sao?
Khi Giám đốc Triệu quay lại lần nữa, ông ta đã đổi phe, nhìn Vương Thục Cầm với vẻ cạn lời: "Tôi nói này dì ơi, dì mau về đi, nếu không cảnh sát đến bây giờ đấy."
Vương Thục Cầm ngẩn người: "Cảnh sát gì cơ?"
Giám đốc Triệu bực bội chỉ trích bà ta: "Trong camera rõ ràng là dì ra tay trước, sao dì lại bảo người ta đánh dì? Dì cứ làm loạn thế này, cảnh sát chắc chắn phải đến. Họ đến xem camera rồi khép dì vào cái tội cố ý đảo lộn thị phi đấy."
Vương Thục Cầm nghe xong thì cuống quýt: "Dựa vào cái gì chứ!"
Thấy bà ta vẫn tiếp tục cãi chày cãi cối, Lục Khởi bật cười, châm biếm: "Bà lớn tuổi vậy rồi sao không biết xấu hổ nhỉ? Bảo bối nhà tôi ở nhà các người bị bà cố ý hành hạ, giờ ly hôn với thằng con trai cặn bã của bà rồi, bà vẫn còn bám lấy không buông à? Đừng tưởng bà là đàn bà có tuổi thì tôi không dám đánh bà, chọc tôi điên lên, tôi đánh chết cái đồ chó già nhà bà đấy!"
Vương Thục Cầm bị Lục Khởi dọa cho sửng sốt, nghiến răng nghiến lợi, chỉ đành hậm hực bỏ đi trước.
Lục Khởi "xì" một tiếng, cười khẩy: "Đồ già khú bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, ác giả ác báo thôi."
Điện thoại của Lục Khởi đột nhiên vang lên, sau khi nghe máy, người bên kia không biết nói gì khiến anh bất giác nhìn về phía Dung Thù.
Cô nhướng mày: "Cậu nhìn tôi như vậy, là chuyện liên quan đến tôi sao?"
"Một người bạn của tôi nói, cậu ấy thấy Trợ lý Trương đang điều tra camera ven đường vụ tai nạn của Cố Mạn Âm sáu năm trước!"
Anh vừa dứt lời, mặt Dung Thù lập tức lạnh tanh.
Lê Xuyên thấy sắc mặt cô không ổn, quay sang hỏi Lục Khởi: "Camera gì cơ?"
Lục Khởi mang theo sự tức giận không hề che giấu, hừ lạnh: "Còn chẳng phải do con mụ rắn độc Cố Mạn Âm đó sao! Sau khi tỉnh lại biết bảo bối đã gả cho Phó Cảnh Đình, sinh lòng đố kỵ, tính tình thù dai, cố ý bóp méo sự thật, một mực nói vụ tai nạn là do Tiểu Thù ghen tuông nên đâm cô ta. Phó Cảnh Đình thông minh như vậy, thế mà không nhìn ra đây là lời nói dối sao? Thật sự cạn lời."
Lê Xuyên cụp mắt trầm ngâm một lát: "Chưa nói đến chuyện đã lâu như vậy video còn hay không, cho dù Phó Cảnh Đình may mắn lấy được, thì có ích gì chứ?"
"Cũng đúng." Lục Khởi không biết nghĩ đến chuyện gì, sắc mặt thay đổi: "Loại tâm địa đen tối như Cố Mạn Âm ngay cả lời nói dối không có căn cứ như vậy cũng thốt ra được, liệu cô ta có làm video giả để đối phó với cậu không?"
Dung Thù đột nhiên mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Tôi vốn định, đã ly hôn với Phó Cảnh Đình rồi thì sau này nước giếng không phạm nước sông. Xem ra tôi quá ngây thơ, cứ có người không chịu buông tha cho tôi."
Cố Diệu Thiên có liên quan đến việc bố cô bị oan, con gái ông ta vừa tỉnh lại đã đội lên đầu cô tội danh giết người.
Đúng là cha nào con nấy!
Coi cô là quả hồng mềm dễ nắn chắc.
Dung Thù nhếch mép, nụ cười tươi như hoa: "Cố Mạn Âm nếu không làm trò, tôi tự nhiên sẽ không làm gì cả. Nhưng nếu cô ta muốn hại tôi, tôi sẽ cho cô ta hiểu, tôi cũng không phải dạng vừa đâu."













