Sau Một Đêm Tai Tiếng – Chương 8: Khi nào mới có thể nhận nhau
Sau Một Đêm Tai Tiếng
Cố Ninh Nguyện lập tức hiểu ra vụ hiểu lầm này, lúc này có chút gắt gỏng nói: "Thì ra là bé Ninh Bảo nhà tôi đã giúp anh! Vậy mà anh lại lấy ân báo oán!"
Bạc Cận Dạ nghe vậy nét mặt hơi không tự nhiên.
Anh quả thực là chưa hỏi rõ tình hình đã xảy ra xung đột với cô.
Nhưng anh cũng không lường trước được ba đứa nhỏ đó sẽ đưa thẻ cho mẹ của chúng.
Nhớ lại cảnh tượng ra tay lúc nãy cũng như dáng vẻ không mảnh vải che thân của người phụ nữ này, Bạc Cận Dạ không khỏi đau đầu.
Vừa hay Mộ Ngôn lúc này gõ cửa đi vào.
Anh lúc nãy quay về phòng giúp cậu nhà mình lấy đồ thay, không ngờ lúc đi qua lại nghe thấy động tĩnh lớn như vậy.
Lo lắng anh xảy ra chuyện gì liền nghiêm túc hỏi: "Cậu Bạc, cậu không sao chứ ạ? Đã xảy ra chuyện gì thế? Có cần tôi dẫn người vào không?"
Bạc Cận Dạ còn chưa kịp đáp lại thì Cố Ninh Nguyện đã giật thót mình.
Lúc nãy bị người đàn ông này nhìn thì thôi đi, bây giờ lại muốn vào một đám nữa sao?
Cô còn liêm sỉ nữa không?
Cô theo phản xạ thu mình về phía sau, tiện thể giương đôi mắt đẹp cảnh cáo nhìn người đàn ông.
Bạc Cận Dạ thuận lợi nhận được ánh mắt của cô, làn môi mỏng cực kỳ đẹp mắt không khỏi mím lại.
Đây vẫn là lần đầu tiên có người dám dùng ánh mắt như vậy nhìn anh!
Nét mặt anh lướt qua một sự hứng thú, chốc lát sau mới thản nhiên ra lệnh: "Không cần, đứng ngoài cửa chờ, không có sự cho phép của tôi không được vào."
Mộ Ngôn ngoài cửa nghe vậy không dám manh động.
Cố Ninh Nguyện thở phào một hơi, cơn giận vẫn chưa nguôi: "Trả lại khăn tắm cho tôi!"
Bạc Cận Dạ không hề ngần ngại, văng tay quăng qua, tiện thể dời ánh mắt đi nơi khác.
Mặc dù không cố ý nhìn nhưng dư quang vẫn khó tránh khỏi liếc thấy một số cảnh sắc.
Người phụ nữ một mái tóc dài bồng bềnh trên mặt nước, che che đậy đậy thân hình nhưng hiệu quả không mấy rõ rệt, vất vả lắm mới có thể thấp thoáng nhìn thấy mảng lớn làn da trắng như tuyết và một chút xuân quang phong cảnh.
Bạc Cận Dạ không có ý chiếm lợi lộc, cuối cùng cũng cất lời giải thích: "Chuyện lúc nãy là tôi đã mạo phạm! Tuy nhiên khi cô đi vào không gõ cửa, không xác nhận trước xem có người hay không cũng có lỗi! Cho nên chuyện này coi như huề nhau."
Khi nói chuyện anh bước chân lên bờ, vì không mặc quần áo nên đường nét vai rộng eo thon hiện rõ mồng một.
Phía dưới là một chiếc khăn tắm, vóc dáng tỷ lệ vàng kết hợp với khí chất lạnh lùng đó lập tức tràn ngập cảm giác cấm dục.
Cố Ninh Nguyện khó khăn lắm mới quấn lại được chiếc khăn tắm, nghe thấy câu này quả thực không thể tin nổi.
Cái gì gọi là "chuyện này coi như huề nhau"?
Cô bị kéo tuột khăn tắm, thậm chí còn bị nhìn thấy thì tính sao đây?
Cố Ninh Nguyện không phải là người chịu thiệt thòi, lúc này định bụng tính sổ đàng hoàng với người đàn ông này.
Nhưng Bạc Cận Dạ không có ý định ở lại lâu, tùy tay vơ lấy chiếc áo tắm trên ghế mặc vào, rất nhanh đã đi ra ngoài.
Cửa nhanh chóng đóng lại, trong bể tắm chỉ còn lại một mình Cố Ninh Nguyện.
Cố Ninh Nguyện tức đến nghẹn lời!
Cái loại người gì thế này không biết!
Vì chuyện này mà cô cũng không còn tâm trí đâu tắm suối nước nóng nữa, ở bên trong một lúc, xác nhận người bên ngoài đã đi rồi mới ra ngoài thay quần áo.
Thay xong liền trực tiếp đi về phòng.
Ba em bé lúc này đang ngồi xếp hàng trên sofa, tập trung chơi game.
Nhìn thấy Cố Ninh Nguyện về nhanh như vậy không khỏi kinh ngạc đặt điện thoại xuống.
"Mẹ ơi, sao mẹ về nhanh thế ạ?"
"Đừng nhắc nữa!"
Cố Ninh Nguyện uất ức đặt quần áo xuống nói: "Gặp phải một kẻ đáng ghét! Vừa vào đã tìm chuyện với mẹ!"
Ba em bé nghe vậy không khỏi ngẩn ngơ.
Kẻ đáng ghét sao?
Nói không chừng là ba nhỉ?
Cố Tinh Hàn vội vàng hỏi: "Chú ấy làm sao mẹ thế ạ?"
Cố Ninh Nguyện há há miệng, vốn dĩ định kể lể một trận.
Nhưng lời đến khóe miệng lại nuốt trở vào.
Chuyện tối nay là do chiếc thẻ mà ba đứa nhỏ đưa gây ra.
Chúng là ý tốt, muốn để cô thư giãn, nếu như nói ra thì dựa vào tính cách hiểu chuyện của ba đứa chắc là sẽ tự trách bản thân.
Nghĩ đến đây Cố Ninh Nguyện chuyển hướng câu chuyện: "Thôi bỏ đi, không có gì, đã qua rồi! Mẹ tắm ở đây cũng vậy, các con chơi một lúc đi, đợi mẹ ra là vừa vặn đến giờ đi ngủ rồi."
Ba em bé lại rất ngoan ngoãn, đồng thanh đáp: "Vâng ạ mẹ."
Tiếp đó tiễn cô vào phòng tắm.
Cửa vừa đóng lại Cố Tinh Thần liền ghé lại gần thì thầm: "Sao em cảm thấy... sự tác hợp của chúng ta tác dụng ngược rồi thế nhỉ? Mẹ và ba xảy ra xung đột rồi sao?"
Cố Tinh Hàn gật đầu: "Trước mắt xem ra là như vậy."
Ninh Bảo khuôn mặt đầy lo lắng: "Cơ hội chúng ta tỉ mỉ tạo ra lại bị lãng phí thế này. Cứ tiếp tục thế này thì khi nào mới có thể nhận lại ba đây!"
"Không gấp."
Cố Tinh Hàn an ủi vỗ vỗ cái đầu nhỏ của em gái, dịu dàng nói: "Anh sẽ tiếp tục nghĩ cách."













