Sau Một Đêm Tai Tiếng – Chương 11: Rồi sẽ có ba thôi
Sau Một Đêm Tai Tiếng
Trên đường trở về khách sạn, Cố Ninh Nguyện gọi điện thoại cho cô ruột Cố An Dung đang ở nước ngoài, tóm tắt sơ lược về chuyện quay về Cố gia hôm nay.
Sau khi nghe xong, giọng điệu của Cố An Dung đầy vẻ thất vọng: "Cô đã đoán trước ông ta gọi cháu về là không hề đơn giản rồi. Nhưng thật không ngờ lại vì cái lý do này, ông ta đúng là chưa bao giờ cân nhắc đến hạnh phúc của cháu cả!"
Cố Ninh Nguyện lại chẳng cảm thấy gì nhiều.
Đối với Cố An Quốc, cô từ lâu đã không còn ôm hy vọng gì nữa.
Người đó nếu thật sự từng nghĩ cho cô dù chỉ một chút, thì năm đó đã không đuổi cô ra khỏi nhà, càng không bỏ mặc cô không ngó ngàng tới suốt sáu năm qua.
Lần này, nếu không phải phát hiện cô vẫn còn chút giá trị sử dụng, ước chừng ông ta cũng chẳng nhớ ra mình còn có một đứa con gái!
Trong lòng Cố Ninh Nguyện mỉa mai, nhưng mặt vẫn rất bình thản, còn quay sang an ủi Cố An Dung: "Không sao đâu cô, dù sao thì hôn ước này cháu cũng sẽ không thoả hiệp... Còn về phần cổ phần mẹ cháu để lại, cháu sẽ dùng cách của chính mình để lấy lại! Đồ của cháu, không ai có thể lấy đi được."
"Ừm, cô tin cháu."
Cố An Dung đáp lại một tiếng, nhưng rốt cuộc vẫn đau lòng cho đứa cháu gái.
Những năm qua, Cố Ninh Nguyện đã chịu quá nhiều đau khổ, anh trai của bà thật sự quá tàn nhẫn.
Nếu không nhờ bản thân Cố Ninh Nguyện tự nỗ lực vươn lên, chẳng biết sẽ trở nên thê thảm đến mức nào nữa!
Cố An Dung thật sự vừa tức vừa tức giận.
Nhưng hiện tại nhắc lại những chuyện phiền lòng này cũng chẳng có ý nghĩa gì, ngược lại còn xoáy vào nỗi đau của Cố Ninh Nguyện, bà đành chuyển chủ đề: "Về nước rồi có quen không? Đã tìm được chỗ dừng chân chưa? Ba đứa cháu ngoan của cô thế nào rồi?"
Cố Ninh Nguyện cười nói: "Mới về nên tạm thời mọi thứ đều tốt ạ! Nhà thì chưa tìm, Hàn Hàn nói toàn bộ tài khoản gia đình đang bị đóng băng, tạm thời chưa mua được nhà nên hiện tại vẫn ở khách sạn, dự định hai ngày này đi thuê một căn... Còn về ba đứa nhỏ thì tốt lắm ạ, lúc nào cũng lên kế hoạch đi đâu chơi, ăn món gì ngon, làm cả mười mấy bản lịch trình rồi, cảm giác như chúng nó về đây để đi du lịch vậy."
Cố An Dung lập tức bật cười: "Mới đi có hai ngày mà cô đã thấy nhớ chúng nó rồi... Chuyện nhà cửa cứ để cô giải quyết cho! Cô có người bạn dạo này sắp sang nước ngoài định cư, có căn biệt thự mới hoàn toàn muốn bán lại, vị trí rất tốt, nội thất bên trong cũng mới tinh, các cháu cứ chuyển qua đó ở trước đi. Còn về tiền bạc thì đợi khi nguồn tiền linh hoạt rồi trả sau, lúc đó tiện thể làm thủ tục sang tên luôn."
Cố Ninh Nguyện nghe vậy, ban đầu vốn muốn từ chối vì thật sự không muốn làm phiền cô.
Nhưng vừa nghĩ đến hôn ước do Cố gia sắp đặt, sau một hồi đắn đo, cô vẫn đồng ý.
Cô dự định hủy đơn hàng chữa bệnh do Bạc gia ủy thác.
Không phải vì có thành kiến gì với Bạc gia, mà là cô không muốn dính dáng quá nhiều đến Cố gia nữa!
Nghĩ đến đây, Cố Ninh Nguyện gật đầu: "Vậy cháu cảm ơn cô ạ."
Cố An Dung hờn dỗi: "Đứa nhỏ này, với cô mà còn khách khí thế sao?"
Cố Ninh Nguyện mỉm cười, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp.
Hai người trò chuyện thêm vài câu rồi kết thúc cuộc gọi.
Điều Cố Ninh Nguyện không hề hay biết là, người cô đang ở nước Y xa xôi ngay khoảnh khắc cúp máy liền gửi ngay một tin nhắn cho Cố Tinh Hàn: "Hàn Hàn bảo bối, chuyện cháu nhờ cô bà đã giải quyết xong rồi nhé! Tiền nhà đã thanh toán xong xuôi, Căn số 2 Phủ Đế Lạn! Cơ mà, sao chuyện này lại phải giấu mẹ các cháu thế? Ba đứa các cháu lại đang tính toán trò quỷ gì đấy?"
Cố Tinh Hàn nhìn thấy tin nhắn, khuôn mặt nhỏ nhắn đong đầy niềm vui, lập tức hồi âm: "Không có gì đâu ạ, chỉ là muốn dành cho mẹ một bất ngờ thôi. Cảm ơn cô bà đã giúp đỡ, cô bà nhất định phải giữ bí mật nha!"
Cố An Dung thấy vậy tự nhiên là đồng ý!
Nào ngờ, mục đích Cố Tinh Hàn đặt căn nhà này là vì... Bạc Cận Dạ sống ngay tại Căn số 1 Phủ Đế Lạn!
Chính là sát vách Căn số 2!
Cố Ninh Nguyện hoàn toàn không biết những điều này.
Vừa về đến khách sạn, việc đầu tiên cô làm là gọi Tinh Thần đến: "Giúp mẹ hủy đơn hàng của Bạc gia đi."
Ba đứa nhỏ vừa nghe xong đều ngẩn ngơ!
Tinh Hàn tương đối bình tĩnh, lập tức hỏi: "Tại sao vậy mẹ? Đơn hàng này có vấn đề gì sao ạ?"
"Không có gì... Chỉ vì một số lý do nên mẹ không muốn nhận nữa, cứ để Bạc gia đi tìm cao nhân khác đi! Với tiềm lực tài chính của họ, muốn tìm một bác sĩ giỏi cũng không khó."
Cố Ninh Nguyện không định kể với các con những chuyện phiền lòng đó.
Nhưng Tinh Thần lại không đồng ý, cố gắng thuyết phục cô: "Mẹ ơi, mẹ suy nghĩ kỹ lại đi, đó là năm mươi triệu lận đó, thật sự không lấy sao ạ? Với lại chúng ta đã đồng ý nhận đơn rồi, giờ đột nhiên thất hứa sẽ làm mất uy tín, không tốt cho danh tiếng của chúng ta đâu."
Ninh Bảo cũng gia nhập đội ngũ thuyết phục: "Đúng vậy đó mẹ ơi, nuốt lời là không tốt đâu ạ. Hơn nữa, vị khách nhà Bạc gia đó nghe nói tình trạng sức khỏe rất tồi tệ, chắc chắn là hết cách rồi mới tìm đến mẹ. Mẹ là bác sĩ, cứu một mạng người hơn xây bảy tháp chùa mà..."
Cố Ninh Nguyện bị nói đến mức có chút tật giật mình.
Cô cũng biết, từ chối vào lúc này quả thực không hay!
Nhưng những trò điên rồ của Cố gia thực sự khiến cô kháng cự.
Nếu cứ tiếp tục dính dính dáng dáng, chắc chắn sẽ chẳng có chuyện gì tốt đẹp!
Cho nên, cô vẫn giữ nguyên ý kiến: "Xin lỗi các bảo bối, mẹ thật sự có lý do của mình, đơn này... chúng ta không nhận. Sau này mẹ nhất định sẽ nghĩ cách kiếm thêm tiền, được không? Hơn nữa... thời gian tới mẹ còn phải đến viện nghiên cứu của cô bà làm việc, sẽ rất bận, sợ là không phân phối nổi nhiều sức lực."
Ba đứa nhỏ thấy mẹ đã hạ quyết tâm thì trong phút chốc cũng có chút luống cuống.
Cuối cùng, vẫn là Tinh Hàn lấy lại tinh thần trước: "Con biết rồi mẹ ơi, nếu mẹ đã quyết định thì chúng con nghe theo mẹ."
Dù sao thì sắp làm xóm giềng với 'ba' rồi, sau này còn nhiều cơ hội tiếp xúc.
Chữa bệnh rồi sẽ có!
Ba rồi cũng sẽ có thôi!













