Sau Ly Hôn, Tôi Lật Từng Lớp Mặt Nạ Để Chinh Phục Đỉnh Cao Thế Giới – Chương 232: Nũng nịu
Sau Ly Hôn, Tôi Lật Từng Lớp Mặt Nạ Để Chinh Phục Đỉnh Cao Thế Giới
Không ngờ anh trai lại còn có mặt này.
Nũng nịu.
Hơn nữa còn bị Ôn Thiển trực tiếp từ chối.
Đúng là nũng nịu cho người mù xem.
"Thế ngày mai em nhớ tới thăm anh đấy."
"Sáng mai em còn có công việc phải làm, không thể lúc nào cũng chạy tới thăm anh được. Để lúc đó xem em có rảnh không đã." Ôn Thiển nói với giọng trầm xuống.
Lăng Dục Hàn "ồ" một tiếng, ánh mắt hướng đi nơi khác: "Anh ở bệnh viện chán lắm, không có em ở bên..."
"Thế nếu có một ngày hai chúng ta chia tay nhau, lẽ nào anh không sống nổi nữa chắc?" Ôn Thiển tiện miệng hỏi một câu.
Lăng Dục Hàn đột ngột quay sang nhìn Ôn Thiển.
Đôi mắt đen láy sáng quắc chằm chằm nhìn Ôn Thiển, con ngươi đảo qua đảo lại liên tục làm Ôn Thiển nổi hết cả da gà.













