Sau Ly Hôn, Tôi Lật Từng Lớp Mặt Nạ Để Chinh Phục Đỉnh Cao Thế Giới – Chương 13: Cây Sắt Đơm Hoa, Lăng Tổng Sắp Thoát Ế
Sau Ly Hôn, Tôi Lật Từng Lớp Mặt Nạ Để Chinh Phục Đỉnh Cao Thế Giới
Lăng Dục Hàn đang họp, hắn dựa vào ghế thong thả xoay chiếc bút máy trong tay, trên túi áo trước ngực cài một chiếc ghim cài áo hình hoa hồng, tóc mái trước trán được uốn nếp gọn gàng, mặc bộ vest lịch lãm, toát lên khí chất của giới nhà giàu lâu đời.
"Mảnh đất phát triển lần này nên bắt đầu từ..."
Lời của người phụ trách dự án còn chưa nói xong, đúng lúc này tiếng cười của Phương Dĩ Hằng vang lên.
Lăng Dục Hàn ngước mắt liếc nhẹ Phương Dĩ Hằng một cái.
Mọi người lập tức ngồi thẳng lưng ngay ngắn.
Lúc này bầu không khí như đông cứng lại, dường như một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy.
Phương Dĩ Hằng nhận ra ánh mắt u ám của Lăng Dục Hàn, sợ tới mức sống lưng nổi đầy gàu, cảm thấy cổ hơi lạnh.
Anh chột giật đứng phắt dậy nói: "Lăng tổng..."
Tất cả im lặng như tờ.
Toàn thân Lăng Dục Hàn tỏa ra áp lực lạnh lẽo, chân mày nghiêm nghị lúc này sắc bén như đao kiếm, ánh mắt từng chút một ngưng kết thành băng.
Cả công ty đều biết Lăng Dục Hàn không chỉ yêu cầu cực kỳ cao đối với bản thân mà đối với nhân viên lại càng đạt đến mức hà khắc biến thái.
Nghe nói trước đây có một cô thư ký chỉ vì cầm ly cà phê không vững làm sóng ra người Lăng Dục Hàn liền bị sa thải ngay lập tức.
Chính vì chuyện này mà các đồng nghiệp nữ trong công ty hầu như không ai dám nhìn thẳng vào mắt Lăng Dục Hàn.
Một đao chặt đứt vô số cành đào.
Dù được mệnh danh là kẻ diệt đào nhưng Lăng Dục Hàn vẫn rất được chị em phụ nữ ưa chuộng.
Trọng điểm là vừa có tiền vừa có quyền lại còn đẹp trai.
Còn về phía cánh mày râu thì lại càng khổ không kể xiết, ngày nào cũng đi làm từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối 6 ngày một tuần, làm việc điên rồ, hơn nữa công việc không được phép xảy ra một chút sai sót nào, ngoài ra gọi đâu có đó, không được phép nghỉ làm, đi muộn, làm việc riêng. Một khi bị phát hiện là sa thải toàn bộ.
Mặc dù hành vi như vậy chuốc lấy không ít lời oán thán của nhân viên.
Nhưng ai bảo cái tập đoàn lớn này trả lương cao đến mức vô lý cơ chứ.
Như tập đoàn Lăng Thị ở trụ sở chính giá trị thị trường lên tới mấy chục tỷ, lương ở vị trí cơ bản đã đạt mức trên trời là năm vạn một tháng, còn chưa kể đến các chi nhánh, chi nhánh thấp nhất cũng không dưới hai vạn.
Bao gồm cả mấy công nhân vặn ốc xít bulông ở xưởng cũng đều được trả mức lương cao vút tới một vạn.
Ai bảo vị Lăng tổng này chẳng có gì ngoài việc nhiều tiền cơ chứ?
"Tháng này trừ một nửa lương, quay về báo lại với bộ phận tài chính."
Lăng Dục Hàn làm việc không nể mặt mũi, cho dù là Phương Dĩ Hằng theo sát bên cạnh cũng sẽ không nương tay.
Tàn nhẫn đến mức này khiến mọi người đều không khỏi hít vào một hơi khí lạnh.
"Lăng tổng anh nghe tôi xảo ngôn... à xảo ngụy... anh nghe tôi giải thích đã, thật ra vừa rồi tôi đang phân tích Ôn tiểu thư..."
Phương Dĩ Hằng vội vàng nói.
Ôn tiểu thư?
Mọi người nhìn nhau nghi ngại, vểnh tai lên nghe lén.
Lăng tổng loại trai ế độc thân vạn năm cô độc đến tận cùng thế giới này sao đột nhiên lại có phụ nữ rồi?
Thảo nào mấy ngày nay ăn mặc chải chuốt điệu đà thế.
Dưa giật gân chấn động, mọi người không khỏi đều nhìn về phía Phương Dĩ Hằng.
Lăng Dục Hàn bất ngờ không tức giận, thật ra hắn rất ghét cấp dưới đùa giỡn trước mặt mình, tính cách nghiêm túc khô khan của hắn không thích cấp dưới cợt nhả, thiếu chín chắn, cho nên rất ít người dám giỡn hớt hay nhắc tới phụ nữ trước mặt hắn.
"Tan họp."
Lăng Dục Hàn để lại hai từ này rồi sải bước nhanh ra khỏi phòng họp.
Phương Dĩ Hằng cười gian tà một tiếng, hơ hơ, giữ được lương rồi.
Anh nhanh chóng đuổi theo Lăng Dục Hàn ra ngoài, Lăng Dục Hàn đi tới phòng làm việc, ra hiệu cho Phương Dĩ Hằng khép cửa lại.
"Lăng tổng, không phải tối qua anh dặn tôi một nhiệm vụ, bảo tôi điều tra tính cách và sở thích của Ôn tiểu thư sao?"
Thần sắc Lăng Dục Hàn thản nhiên: "Có sao?"
Phương Dĩ Hằng cười hì hì nói: "Anh quý nhân bận rộn nhiều việc nên quên, nhưng kẻ tiểu nhân này nhớ rõ lắm ạ!"
Hắn đúng là từng nhắc tới chuyện này.
Nhưng hắn đã quên mất rồi.
Ánh mắt Lăng Dục Hàn hơi khựng lại, tầm mắt rơi sang bên cạnh, lơ đãng nói: "Tôi muốn kết quả."
Phương Dĩ Hằng biết thừa Lăng tổng cứng miệng, nếu không phải dái tai đỏ như nhỏ máu bán đứng sự hoảng loạn lúc này của hắn thì suýt nữa đã bị Lăng tổng lừa rồi.
Xem ra Ôn tiểu thư trong lòng Lăng tổng là một tồn tại rất đặc biệt.
"Hì hì, tôi may mà nhanh trí xin số * của Ôn tiểu thư."
Đuôi mắt Lăng Dục Hàn hạ xuống, lạnh lẽo nhìn anh: "Cậu kết bạn * với cô ấy?"
"Đúng vậy, Ôn tiểu thư khá dễ tính, còn cảm ơn tôi bảo căn hộ cao cấp này ở rất thoải mái."
Trong mắt Lăng Dục Hàn lóe lên tia lạnh lẽo: "Là cậu tặng căn hộ cao cấp sao? Tại sao lại cảm ơn cậu?"
Phương Dĩ Hằng: "..."
"Trọng điểm là... dòng nhật ký này."
Phương Dĩ Hằng sợ tới mức thót tim, vừa nói vừa đưa điện thoại cho Lăng Dục Hàn.
Lăng Dục Hàn nhận lấy, nhìn thấy dòng trạng thái cùng bộ ảnh chín tấm tuyệt đẹp này, ngón tay cái của hắn miết trên màn hình ngày càng nóng lên, ánh mắt cũng nóng lên theo.
Một lúc lâu sau, Lăng Dục Hàn lạnh lùng buông ra một câu: "Tìm một hacker hack điện thoại của cô ấy, xóa dòng nhật ký này đi."
"Lăng tổng, chẳng qua cũng chỉ là một dòng nhật ký thôi mà? Đẹp mắt biết bao, quả thực là bổ mắt vô cùng!"
Phương Dĩ Hằng cười hì hì nói.
Lăng Dục Hàn đập mạnh điện thoại xuống bàn, ngước đôi mắt lạnh như băng lên nói: "Lúc họp cậu làm cái này đấy à?"
"Khụ khụ... Chẳng phải là thấy nhật ký của Ôn tiểu thư, thuộc hạ cảm thấy Ôn tiểu thư là một đại mỹ nhân dịu dàng xinh đẹp lại thích bơi lội..."
Ánh mắt Lăng Dục Hàn từng chút một ngưng kết lại.
Phương Dĩ Hằng không biết mình làm sai bước nào mà lại khiến Lăng Dục Hàn tức giận đến thế.
Anh ủ rũ cúi đầu: "Tôi đi báo với bộ phận tài chính tháng này trừ hết lương vậy."
"Cộng thêm cả thưởng cuối năm nữa."
Lăng Dục Hàn bổ sung một câu.
Phương Dĩ Hằng ngoan ngoãn ừm một tiếng, muốn lấy lại điện thoại nhưng lại bị ánh mắt lạnh như đao của Lăng Dục Hàn dọa cho rụt tay lại.
"Chiếc điện thoại này thuộc về tôi rồi."
Phương Dĩ Hằng: "..."
"Cút ra ngoài đi."
Phương Dĩ Hằng không ngờ mất cả chì lẫn chài, không chỉ mất thưởng cuối năm và lương mà còn mất luôn một chiếc điện thoại!
Biết thế này lúc họp anh đã không làm việc riêng rồi.
Sau khi cửa phòng làm việc được đóng lại, bầu không khí trở nên yên tĩnh.
Ánh mắt Lăng Dục Hàn rơi lại trên chiếc điện thoại đó, hắn tìm lại bức ảnh rồi gửi sang * của mình, sau đó lưu lại.
Tiếp đó, Lăng Dục Hàn ngồi trên ghế làm việc, gõ gõ ngón tay xuống mặt bàn dường như đang suy nghĩ.
Rất lâu sau, Lăng Dục Hàn mở điện thoại của Phương Dĩ Hằng lên, bấm vào khung chat của Ôn Thiển.
Ảnh đại diện của cô là một con mèo nhỏ màu hồng.
Lăng Dục Hàn gõ chữ rồi lại xóa đi, gửi qua.
[Chào buổi sáng.]
Gửi xong, Lăng Dục Hàn tắt màn hình điện thoại, để sang một bên bắt đầu xử lý công việc.
Chỉ là tâm trí hắn không đặt vào công việc, cứ thỉnh thoảng lại nhìn vào chiếc điện thoại đang tắt màn hình kia.
Qua năm phút sau, một tiếng "ting tong" thông báo vang lên.
Lăng Dục Hàn quay mặt sang, mở điện thoại ra thấy tin nhắn mới Ôn Thiển gửi tới.
[Thư ký Phương, anh tìm tôi có việc gì sao?]
[Căn hộ cao cấp này sao lại còn có cả hầm rượu thế!]
[Tôi yêu anh quá mất thôi, thư ký Phương!]
Ánh mắt Lăng Dục Hàn rơi vào câu "Tôi yêu anh quá mất thôi", hắn trầm ngâm một hồi, bờ môi mỏng hơi cong lên tạo thành nụ cười, chỉ là rất nhạt, nhanh chóng biến mất nơi khóe môi.
[Cô đối với người đàn ông xa lạ nào cũng nhiệt tình thế sao?]
[Chú ý lời ăn tiếng nói, Ôn Thiển.]
Sau khi gửi xong hai tin này, hắn liền mất kiên nhẫn gõ gõ lên màn hình, chằm chằm nhìn một lúc lâu.
[?? Bị điên à? Anh bị Lăng Dục Hàn nhập đấy à?]
[Không nói chuyện nữa, ngày mai bổn cô nương còn phải đi tham dự tiệc sinh nhật của ông nội Quý.]
[Hẹn gặp lại.]
Mặt Lăng Dục Hàn đen sầm lại.













