Sau Ly Hôn, Tôi Lật Từng Lớp Mặt Nạ Để Chinh Phục Đỉnh Cao Thế Giới – Chương 114: Tây Sơn
Sau Ly Hôn, Tôi Lật Từng Lớp Mặt Nạ Để Chinh Phục Đỉnh Cao Thế Giới
Ôn Thiển không thốt ra lời nào, ngồi vào trong xe.
Dù sao người ta có xe thì đành phải ngồi xe người ta đi thôi.
Tây Sơn ở ngoại ô.
Băng qua những cánh rừng rậm rạp xanh tốt, băng qua những dòng suối chảy róc rách, băng qua quốc lộ cuối cùng cũng đến được Tây Sơn.
Suốt chặng đường Lăng Dục Văn không ngừng thao thao bất tuyệt, ngoái đầu nhìn quanh những phong cảnh vụt qua trước mắt, rõ ràng là hứng thú vẫn chưa vơi đi.
Ôn Thiển còn có thể tiếp lời nói chuyện vài câu với Lăng Dục Văn, ngược lại Lê Sóc gần như im lặng, giống như một khúc gỗ không hề có phản ứng gì.
"Sao anh Lê Sóc không nói gì thế?" Lăng Dục Văn tò mò hỏi.
Ôn Thiển kẹp ở giữa, có chút bất lực: "Em nghĩ xem? Em nói nhiều như vậy, làm sao anh ấy chen ngang vào được?"
Nói cũng đúng thật.
Lăng Dục Văn bĩu môi không nói thêm nữa.
Đến chân núi.













