Sau Ly Hôn, Tôi Lật Từng Lớp Mặt Nạ Để Chinh Phục Đỉnh Cao Thế Giới – Chương 10: Để Mạnh Dật Nhiên Dập Đầu Ba Cái Thật Kêu Với Cô Tông
Sau Ly Hôn, Tôi Lật Từng Lớp Mặt Nạ Để Chinh Phục Đỉnh Cao Thế Giới
Giọng nói mát lạnh của Lăng Dục Hàn êm tai như suối chảy, Ôn Thiển có chút bị thả thính. Cô nhanh chóng tỉnh táo lại, vội vàng nói: "Hình như thời gian không còn sớm nữa rồi, tôi phải về rồi."
Cô vội vội vàng vàng bắt đầu dọn dẹp túi xách, có chút bỏ chạy mà đẩy nhanh bước chân.
"Lăng tổng, có cần phái người đưa cô Ôn về không?"
Lăng Dục Hàn rủ lông mi xuống, bóng râm dài dài che phủ giữa mày mắt: "Cô ấy đây là từ chối tôi sao?"
Cái này chẳng phải rất rõ ràng sao?
Phương Dĩ Hằng lần đầu tiên nhìn thấy Lăng Dục Hàn chịu thiệt, nén cười: "Coi như là vậy."
Lăng Dục Hàn uể uải ngẩng mắt lên như đế vương, cái lạnh nhiếp nhân tâm hồn bức người ập tới, Phương Dĩ Hằng lần đầu tiên cảm nhận được không nổi giận mà vẫn uy nghiêm.
Anh ta lập tức đổi giọng: "Ngài cao lớn dũng mãnh như vậy, người phụ nữ đã kết hôn như cô Ôn làm sao có thể từ chối được chứ?"
Lăng Dục Hàn từ nhỏ đến lớn áo tới thì giơ tay cơm tới thì há miệng, đối với bất kỳ việc gì cũng có sự tự tin nhất định phải giành lấy, rất ít khi có người từ chối anh. Mà hôm nay... Ôn Thiển dường như đã từ chối anh ba lần.
Lăng Dục Hàn ngược lại không nổi giận, chỉ là cảm thấy rất thú vị.
Đối với anh mà nói cuộc đời dài đằng đẵng lại chán ngắt thế này, có một người giải khuây như vậy đành làm trò tiêu khiển giải hờn vậy.
Tuy nói Ôn Thiển từng cứu anh, làm như vậy có chút vô tình, nhưng bản tính Lăng Dục Hàn vốn không phải là người biết ơn báo đáp. Sự cái gọi là biết ơn báo đáp, thành thật lịch sự, khiêm tốn kính nhường của anh chẳng qua là nhiều năm qua vì được nhà họ Lăng mài giũa mà ra.
Giống như lần đầu tiên gặp mặt, anh cố tình làm ra vẻ nhận ra Ôn Thiển chính là vì giải thi đấu này có không ít quan khách bên ngoài, anh cần một chiếc cầu nhảy để lại ấn tượng tốt cho những đối tác hợp tác tương lai này.
Anh cũng giỏi trong việc để lại ấn tượng tốt cho người khác, vì như vậy mới có thể che giấu bản tính của mình.
Còn về Ôn Thiển... Lăng Dục Hàn đứng dậy đi đến trước cửa kính sát đất nhìn về phía Ôn Thiển đang bước ra khỏi lâu đài cổ, ánh mắt chùng xuống.
Biết đâu chừng cô ở trong lòng có một vị trí, là ánh trăng sáng hay là giọt máu trên tim.
Ôn Thiển đi trên con đường nhỏ đơm hoa hồng làm nền, những bông hoa hồng đang yên giấc ngủ say đuôi đưa thướt tha.
Bước chân cô nhẹ nhàng mà nhanh nhẹn, dường như đang ngâm nga hát.
Khóe môi Lăng Dục Hàn không kìm được uốn cong xuống. Thực ra cho dù xen lẫn rất nhiều lợi ích thì anh vẫn sẽ không kìm được mà bật cười.
Vì Ôn Thiển đã quên mất, lúc anh thoi hóp trong đàn sư tử, khoảnh khắc bàn tay đưa ra đó chính là ấm áp giống như mặt trời ngày hôm nay vậy.
"Tặng một chiếc xe đi."
Lăng Dục Hàn ngoái đầu nhìn Phương Dĩ Hằng.
Phương Dĩ Hằng thấy anh lật mặt nhanh hơn lật sách, gãi gãi gáy, Lăng tổng đây là tự mình dỗ dành bản thân xong rồi.
"Được thôi."
Không ngờ trang trại Hoa Hồng lại rộng như vậy.
Ôn Thiển quay lại quảng trường tìm một vòng không thấy Giang Vãn Vãn, cảm thấy chắc là cô ấy đã về trước rồi.
Lúc này cô đi lấy điện thoại ra xem tin nhắn Giang Vãn Vãn gửi.
"Không cần đợi tớ đâu, bây giờ tớ có việc gấp phải đi trước rồi."
Ôn Thiển tắt điện thoại đi, nhìn cửa lớn vẫn còn một khoảng cách nữa.
Cô đều nghi ngờ Lăng Dục Hàn xây cái trang trại rộng thế này có phải học theo văn học tổng tài bá đạo tỉnh dậy trên chiếc giường rộng hai mét không nữa.
Cũng quá phi lý rồi chứ?
"Ôn Thiển."
Quý Tư Niên lái xe xuất hiện trước mắt.
Đúng là sợ cái gì thì cái đó đến.
Cái thứ này sao cứ ám ảnh không xua đi được thế nhỉ?
Ôn Thiển lập tức né tránh ánh mắt không muốn nhìn thêm một cái nào nữa, chỉ sợ bị làm cho tởm lượm.
"Ban ngày náo loạn không vui vẻ, chúng ta có chuyện gì chi bằng quay về đối mặt nói cho rõ ràng. Hơn nữa cô dở tính nết thế này chỉ làm cho nhiều người xem trò cười của cô hơn thôi."
Trò cười của cô?
Ôn Thiển hô hô cười một tiếng, bị sự tự tin của Quý Tư Niên làm cho buồn cười.
Quả nhiên con người ta lúc cạn lời thật sự sẽ cười ra tiếng đấy.
Quý Tư Niên mở cửa xe, bước xuống xe: "Tôi đã đưa Dật Nhiên về rồi, cô ấy đã khóc rất lâu, cô xin lỗi cô ấy một câu, được không?"
Lần này thái độ ôn hòa hơn rất nhiều.
Anh ta cũng bắt đầu học cách nói chuyện đàng hoàng rồi. Theo lý mà nói hiện tại Ôn Thiển nên quấn lấy anh ta, khuôn mặt đầy vẻ sùng bái nhìn về phía anh ta chứ?
Tuy nhiên Ôn Thiển không hề có, cô khoanh tay bật ra một tiếng cười khẩy: "Xin lỗi? Tại sao tôi phải xin lỗi?"
"Cô đều đã làm Dật Nhiên khóc rồi, không nên xin lỗi sao? Cô ấy vô tội, cô muốn trút giận thì cứ nhắm vào tôi đây này. Hơn nữa... tôi cũng biết cô vẫn vì chuyện tôi đề nghị ly hôn mà dở tính nết nổi giận, lâu như vậy rồi cô cũng nên bình tĩnh lại rồi."
Quý Tư Niên một lần nữa lùi một bước.
Ôn Thiển cười lạnh một tiếng: "Ồ, cô ta khóc nên tôi phải xin lỗi? Anh chơi chùa tôi lâu như vậy sao không thấy cho tôi tiền tổn thất tinh thần hả?"
"Bảo mẫu còn có lương, tôi thì sao? Vừa ăn vừa lấy một chút cũng không cho, Quý Tư Niên anh xin lỗi tôi trước đi, nói xem trước đây anh đã xúc phạm tôi thế nào? Tôi mới cân nhắc xem có nên xin lỗi em Dật Nhiên của anh hay không nhé?"
Quý Tư Niên nhíu mày, rất không thích phong cách nói chuyện đanh đá này của cô.
"Sao cô lại biến thành đanh đá như thế này?"
Đanh đá?
Ôn Thiển nhướn mày, cười ra tiếng: "Anh là ngày đầu tiên quen biết tôi sao?"
Cô chuyển sang tự giễu cười một tiếng, "Có lẽ anh chưa bao giờ muốn quen biết con người thật của tôi. Anh không bao giờ hiểu được lối thoát cho tâm hồn tôi, anh cũng sẽ không quan tâm tôi muốn cái gì. Quý Tư Niên... không phải tôi biến đổi, tôi vẫn luôn như thế này."
Đôi môi mỏng của Quý Tư Niên mím lại, đại khái là vì lý do đuối lý. Anh ta cũng hiểu những năm qua trong cuộc hôn nhân luôn là Ôn Thiển quán xuyến, anh ta chưa bao giờ quan tâm và chăm sóc đến cảm xúc của Ôn Thiển.
Bao gồm cả chuyện của nhà họ Quý cũng luôn là do Ôn Thiển làm chủ.
Anh ta có lẽ thực sự là một người chồng rất không đạt tiêu chuẩn.
Quý Tư Niên áy náy ngắn ngủi trong một giây, tiếp tục nói: "Vậy tôi xin lỗi cô, đừng náo loạn nữa được không?"
"Đây chính là thái độ xin lỗi của anh đấy à."
Ôn Thiển nhếch đuôi mắt, nhẹ nhàng nở nụ cười.
Quý Tư Niên trầm ngâm trong giây lát, không bỏ xuống được thể diện và sự tự tôn, trầy trật bán ngày mới ấp úng nói: "Xin... lỗi, tôi không phải là một người chồng tốt, không gánh vác trách nhiệm nên có."
"Hóa ra anh cũng biết xin lỗi cơ đấy?" Ôn Thiển nhẹ nhàng mỉm cười.
Quý Tư Niên ngẩng mắt, trong mắt là nụ cười rạng rỡ của Ôn Thiển, giống như cảm giác thuyền nhẹ đã qua muôn trùng núi trong gió chiều vậy: "Vậy... chúng ta có thể quay về trò chuyện không?"
"Anh xin lỗi, tôi không chấp nhận."
Quý Tư Niên: "??"
"Ôn Thiển, cô có ý gì, cô đang trêu chọc tôi đấy à?"
Ôn Thiển phụt cười thành tiếng: "Anh mới nhận ra à? Anh không nghĩ là tôi sẽ vì sự cúi đầu xin lỗi của anh mà tình cũ bùng cháy lại với anh đấy chứ?"
"Cô..."
"Không đời nào đâu Quý Tư Niên... tôi và anh tuyệt đối không còn khả năng nào nữa."
Sắc mặt Quý Tư Niên đen sầm lại: "Cô nghĩ tôi xin lỗi là đang cầu xin tái hợp sao? Tôi chỉ là muốn cô xin lỗi Dật Nhiên mà thôi, cô cũng quá đề cao bản thân mình rồi đấy!"
Đây là bị đâm thấu tim rồi sao?
Ôn Thiển đột nhiên cảm thấy trút bỏ được gánh nặng. Hóa ra Quý Tư Niên chỉ là một người đàn ông tầm thường mà thôi!
Sự không phục và oán hận trút giận của cô vào khoảnh khắc này cuối cùng cũng buông xuống được rồi. Anh ta chỉ là một người đàn ông tầm thường lại chán ngắt mà thôi.
Ôn Thiển từng nghi ngờ bản thân xem có phải mình thật sự có vấn đề hay không, cô từng hận đôi long phụng Quý Tư Niên và Mạnh Dật Nhiên này, nhưng hiện tại cô lại không còn chút lòng hận thù nào nữa, vì loại người này hoàn toàn không xứng.
"Sao không nói lời nào? Ôn Thiển... Dật Nhiên khóc rồi, tôi mới cúi đầu với cô đấy, cô không phải tưởng là tôi muốn tiếp tục sống qua ngày với cô đấy chứ?" Quý Tư Niên tràn đầy vẻ mỉa mai nói.
Ôn Thiển bình thản mỉm cười: "Tôi là sẽ không xin lỗi Mạnh Dật Nhiên đâu."
"Xem ra cô vẫn chưa buông bỏ được tôi... Cô muốn tái hợp với tôi cũng không phải là không có khả năng..."
Quý Tư Niên lại đắc ý trở lại, lại nói.
Ôn Thiển hừ lạnh một tiếng, chán ghét nói: "Điều kiện tiên quyết là Mạnh Dật Nhiên phải dập đầu ba cái thật kêu với cô tông đây."













