⚡️Sau Khi Trêu Chọc Cựu Đội Trưởng Đặc Nhiệm – Chương 45: Có thứ gì đang nảy mầm
⚡️Sau Khi Trêu Chọc Cựu Đội Trưởng Đặc Nhiệm
Khuôn mặt Tiểu Chu thần thần bí bí như mới biết được một sự thật chấn động: “Chị Ninh Kiều, em nói chị biết nha. Anh Tần Dã nhìn bên ngoài vậy thôi chứ thật ra là người rất nồng cháy nha!’
Trên đỉnh đầu Ninh Kiều đầy dấu chấm hỏi to đùng
“Hôm qua, lúc anh ấy đang thay đồ, em thấy ở cổ có nguyên một vết dâu tây cực kì đậm. Trên lưng còn có mấy vết cào nữa, nhìn là biết chắc chắn do tiểu yêu tinh nào để lại!!”
Phụt!
“Chị sao vậy? Uống nước còn để sặc nữa”
Ánh mắt Ninh Kiều đầy phức tạp, cô giả ngu lơ đi chỗ khác
Tiểu Chu lại tiếp tục bát quái:
“Chị nói xem, có phải đàn ông đều là kiểu người vậy không? Bên ngoài nhìn rõ ràng là cấm dục, vậy mà chậc chậc chậc. Mà nghe nói đàn ông nhìn bình thường lạnh lùng bao nhiêu thì lên giường lại càng cháy bao nhiêu”
“Tiểu yêu tinh kia cũng ghê thật đấy, có thể dụ dỗ được anh ấy. Nhưng em cam đoan người đó không phải là Lâm Quách Quách. Cô ta nhìn có vẻ ngây thơ, không thể nào làm ra chuyện đó được”
“Tiểu yêu tinh” Ninh Kiều đang ngồi đây rợn hết cả da gà, nếu Tiểu Chu biết người đó là cô chắc cậu sẽ sốc chết mất
“Nhìn vậy thôi chứ chị thấy anh ta là kiểu có tiếng mà không có miếng. Em không biết sao? Mấy người nhìn bên ngoài to lớn, thật ra hahaha…bên trong chỉ cỡ trái ớt là cùng thôi!”
“Chị Ninh! Chị đừng nói nữa…!!” Tiểu Chu nhìn thấy người đàn ông đứng lù lù sau lưng Ninh Kiều đầu đổ đầy mồ hôi
Ninh Kiều gảy gảy móng tay ra vẻ kinh nghiệm: “Chị nói thật đấy chú em à. Em trẻ người non dạ nên chưa biết đấy thôi. Tóm lại nhìn người không thể nhìn bên ngoài. Bên ngoài đẹp thì sao chứ? Bên trong không dùng được cũng coi như vứt!”
“Nói chuyện cũng hăng quá nhỉ?”
Ninh Kiều giật nảy mình quay lại, sống lưng cứng đờ
“Mẹ nó hết hồn, anh đứng sau tôi nãy giờ đấy à? Có phải là người không mà đi không có tiếng bước chân thế?”
Trọng tâm vấn đề không phải vậy đâu chị hai của tôi à!
“Ahaaha, em có việc đi trước, hai người nói chuyện vui vẻ với nhau nha”
Tần Dã khoanh tay, ánh mắt nheo lại nhìn từ trên xuống dưới Ninh Kiều: “Khoẻ rồi đúng không?”
“Chưa…chưa khoẻ lắm”
“Trái ớt?’
“Ớt chuông!!”
“Không dùng được?”
“À..được được, rất được nha” Ninh Kiều cười sượng. Cái tên chó này rất thù dai, cô không thể làm mất lòng hắn thêm lần nữa. Kí ức trong văn phòng cách đây 2 ngày cô vẫn chưa quên đâu!!!
Tần Dã hừ một tiếng, hắn nhìn cái miệng nhỏ nhắn đang cong vểnh lên, trong lòng ngứa ngáy như bị mèo cào. Xong việc về nhà hắn sẽ tính sổ với cô sau vậy!
“Tôi có việc vắng nhà tầm 2- 3 ngày, cô ở nhà lạ đường đừng chạy đi lung tung. Có việc gì cần giúp thì liên hệ A Sảng, nhớ chưa?”
Ninh Kiều hơi giật mình, vội ngẩng đầu lên hỏi: “Anh đi đâu?”
“Việc riêng, cô không cần quan tâm”
Mẹ nó! Chỗ nào cho thấy cô quan tâm hả?
Ninh Kiều cảm thấy bực bội đến lạ thường, cô tự nhắc nhở bản thân giữa cô với hắn chỉ có quan hệ bạn giường, ngoài chuyện xác thịt ra thì chẳng có quyền hạn gì để can thiệp vào đời tư của đối phương. Thế nhưng cô vẫn thấy vô cùng ấm ức
“Này họ Tần”
Tần Dã nhìn xuống bàn tay đang nắm lấy áo mình, hắn tưởng cô thấy sợ, nét mặt lạnh lùng hiếm hoi dịu lại đôi chút, bàn tay vuốt nhẹ mái tóc mềm mại trấn an:
“Đừng sợ, tôi đã nói A Sảng để mắt tới cô rồi, sẽ không có gì nguy hiểm đâu”
Đầu ngón tay vô thức run lên, vành tai Ninh Kiều nóng bừng như có gì thiêu đốt, rõ là sờ đến cái gì rồi nhưng tại sao khi hắn làm vậy, cô vẫn cảm thấy rung động đến lạ….
Cố gắng đè nén sự xốn xang lạ lẫm xuống đáy lòng, Ninh Kiều lạnh lùng hất hàm gật đầu một cái thật kiêu ngạo:
“Ai thèm sợ chứ? Ninh Kiều tôi yếu đuối vậy sao?”
*
Ninh Mạnh cất lời, giọng điệu sắc bén ẩn nhẫn vài phần khó chịu: “Tống Trạch anh vừa nói cái gì vậy?”
Tống Trạch không đổi sắc mặt, ngón tay thon dài khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn kính: “Em ấy đã không ở đây gần 2 tuần rồi, chỗ rừng núi xa xôi, anh quả thật không yên tâm”
“Em nghĩ nó vẫn ổn, dù sao Ninh Kiều đã lớn rồi, đâu phải còn con nít mà anh phải lo nữa….”
“Dù sao anh cũng nợ em ấy”
Sắc mặt Ninh Mạnh cứng đờ, móng tay cào nhẹ vào vạt áo để kìm nén sự tức giận đang dâng lên, rồi cô ta ngẩng lên chớp mắt cười cười: “Vậy được, em cũng sẽ đi cùng anh”
“Không cần, em cứ ở lại tập trung quay phim đi’ Tống Trạch nhíu mày từ chối
“Tống Trạch, dù sao Ninh Kiều cũng là em gái của em mà. Dù em ấy trước giờ chưa từng coi em là chị nhưng em thì rất quý em ấy”
Ninh Mạnh chu môi, cô ta vòng tay qua cổ Tống Trạch nhõng nhẽo: “Nha~ Cho em đi cùng với”
“Vậy được, đợi anh sắp xếp công việc xong chúng ta cùng đi”
*
Ninh Kiều ở trong phòng nghiên cứu kịch bản Trịnh Mạn gửi tới. Đến khi cô đọc xong đã hơn 10 giờ đêm
Ninh Kiều nhắn tin cho Trịnh Mạn: “Chị Mạn, em thấy hai bộ này khá ổn. Chị liên hệ đạo diễn giữ lại giúp em nha”
‘”Oke cứ giao cho chị, ngủ sớm đi!”
Ninh Kiều khát nước, xuống bếp rót nước uống thì thấy đèn ở bếp vẫn còn sáng
“Dì Thẩm, dì vẫn chưa ngủ sao?”
Thẩm Tú giật mình quay đầu lại, thấy là Ninh Kiều liền thở dài một hơi thật khẽ: “Ta không ngủ được, ta lo cho Tần Dã, trong lòng cứ thế mà bồn chồn, chẳng tài nào chợp mắt”
Ninh Kiều bước đến, cẩn thận đặt cốc nước ấm vừa rót đặt trước mặt Thẩm Tú, nhíu mày cất lời hỏi dò:
“Dì Thẩm, Tần Dã đi có việc gì nguy hiểm sao?”
Bà siết chặt lấy chiếc ly trong tay buồn bã nói: “Công việc của nó từ trước đến nay chưa có ngày nào là nhẹ nhàng cả... hở ra là đổ máu. Ta già rồi, chỉ sợ có ngày...”
Đầu óc Ninh Kiều chợt chấn động. Lời Thẩm Tú vừa thốt ra vô tình chồng chéo lên những câu nói úp mở đầy ẩn ý mà A Sảng từng nói
Tần Dã thực sự là cảnh sát đặc nhiệm sao?
“Nhìn con thế này... chắc là cũng tò mò về quá khứ của nó phải không? Con có muốn nghe ta kể chuyện xưa của thằng bé không?”













