⚡️Sau Khi Trêu Chọc Cựu Đội Trưởng Đặc Nhiệm – Chương 33: Tống Trạch
⚡️Sau Khi Trêu Chọc Cựu Đội Trưởng Đặc Nhiệm
Trịnh Mạn vô cùng hưng phấn, video mới nhất của Ninh Kiều đang nhận được phản ứng vô cùng tích cực
Nếu cứ theo đà này thì việc lấy lại danh tiếng là chuyện trong tầm tay!
Nhưng hiện tại vẫn còn một chuyện chưa được giải quyết…
“Này, chị mới móc nối quan hệ từ trong giới nghe được chuyện trợ lí của Ninh Mạnh là người mua lại đoạn camera ở nhà hàng hôm ấy. Còn nữa, mấy cái hotsearch đợt trước nói em là bản sao của Ninh Mạnh cũng đều là do phòng làm việc của cô ta dở trò! Nhưng vấn đề em với cô ta không thân không thiết, so về danh tiếng thì Ninh Mạnh hơn em nhiều, tại sao cô ta phải làm vậy chứ?”
“Bây giờ cái bằng chứng duy nhất chứng minh em vô tội cũng bị người ta hớt tay trên rồi hzzzz”
Nếu không điều tra mọi chuyện rõ ràng, cái danh tiểu tam này sẽ ám Ninh Kiều suốt sự nghiệp. Dù có thể không bị tẩy chay như trước nhưng để đi được đường dài, nhất định phải giải quyết dứt điểm tin đồn này
Ninh Kiều lười biếng lăn tới lăn lui trên giường, đầu óc vẫn còn lơ lửng sau cơn say, trên người là dấu vết của cơn hoan ái kích tình hôm qua
“Chị Kiều, không cần nóng vội đâu. Trước mắt chúng ta giải quyết xong với các nhãn hàng để không phải lo tiền bồi thường trước đã. À còn nữa, sắp tới em muốn đóng phim lại, chị giúp em kiếm kịch bản đi”
2 năm đi đóng phim, Ninh Kiều mới đóng chính duy nhất 1 bộ, tất cả các bộ kia đều là vai nữ 2, nữ 3. Nói về năng lực diễn xuất, Ninh Kiều tuyệt đối tự tin. Nói về nhan sắc, cô tuyệt đối cũng không thua kém ai trong giới
Vậy nguyên nhân là từ đâu?
Ninh Kiều ngay từ đầu đã không muốn đụng đến Ninh Mạnh, nước sông không phạm nước giếng. Cô rõ ràng một điều chuyện xảy ra cách đây 7 năm tất cả là do Ninh Thành cùng người đàn bà kia gây nên
Ninh Mạnh lúc ấy cũng chỉ cỡ tuổi cô, cô ta không có lỗi gì trong chuyện này hết. Nhưng những năm gần đây, Ninh Mạnh lại không biết điều, 5 lần 7 lượt âm thầm ngáng chân khiêu khích cô
Dựa vào tiềm lực trong giới giải trí để khiến Ninh Kiều không thể ngóc đầu lên được. Thậm chí cô ta biết năm ấy cô thích Tống Trạch, liền cố tình…
Nhớ đến người đàn ông kia, đáy mắt Ninh Kiều lại hiện lên tia lạnh lẽo
Cmn cút hết xuống địa ngục đi! Ninh Mạnh à ngày tàn của chị sắp tới rồi!
“Kịch bản thì chị cũng có rồi, chỉ là vai chính thì không có…”
“Không sao, chị tìm thêm rồi gửi mail qua cho em đi. Em sẽ từ từ xem xét”
Thấy được sự quyết tâm của Ninh Kiều, Trịnh Mạn như được bơm thêm máu gà: “Được chị biết rồi”
Trịnh Mạn dặn dò mấy với Ninh Kiều rồi cúp máy
Trong khi đó ở trong khu biệt thự cao cấp Kim Thuỷ Các
“Hai đứa đến chơi được rồi còn mang quà chi nữa hahaha, vào đi vào đi”
Ninh Mạnh nở nụ cười ngoan ngoãn, dịu dàng bước tới gần thăm hỏi:
“Dạo này sức khỏe của ba thế nào rồi ạ? Tụi con bận việc quá, hôm nay mới tranh thủ ghé thăm được.”
“Vẫn còn khoẻ, đợi đến khi nào thấy hai đứa kết hôn sinh con đẻ cái mới yên tâm làm gì làm”
Ninh Mạnh vừa nghe vậy liền đỏ mặt, vụng trộm nhìn qua Tống Trạch
“Được rồi hai đứa đừng liếc mắt đưa tình nữa, vào đây ăn cơm với ta đi”
Trên bàn ăn không khí vô cùng hài hoà, Tống Trạch vẫn là dáng vẻ không lạnh không nhạt, Ninh Thành hỏi gì hắn đáp đấy
Mỗi cử chỉ nhấc ly, gắp thức ăn của hắn đều toát lên vẻ lịch thiệp, dù xa cách nhưng lại chẳng tìm ra nửa điểm đường đột hay thất lễ.
Ninh Thành nhìn đứa con rể tương lai vừa phong độ vừa giỏi giang thì trong lòng vô cùng mãn nguyện.
Ông rót thêm một chén rượu nhỏ, vừa cười vừa vỗ vỗ vai Tống Trạch:
“Ninh Mạnh cưới được con làm chồng thì ta không còn gì để lo nữa rồi”
Vẻ mặt Ninh Mạnh thẹn thùng: “Kìa ba... Tụi con còn chưa đâu vào đâu mà, ba cứ làm như sắp cưới tới nơi không bằng.”
Chợt nhớ đến chuyện gì đó, sắc mặt Ninh Thành liền sa sầm lại: “Ninh Kiều mà được nửa phần ngoan ngoãn như con ta cũng không phiền muộn đến vậy. Nó càng ngày càng phách lối, ăn nói hỗn láo, thật sự không coi ta ra thể thống gì hết”
Cô ta khẽ vuốt lưng Ninh Thành, nhỏ nhẹ can ngăn:
“Ba bớt giận dù sao em ấy tuổi còn nhỏ, với có lẽ do chuyện năm đó…”
Ninh Mạnh nhận ra còn có Tống Trạch ở đây, cô ta lập tức dừng lại kịp lúc: “Mọi chuyện cứ từ từ, có gì con sẽ gọi điện cho em ấy khuyên ngăn xem sao, bà đừng nóng giận, sẽ ảnh hưởng đến sức khoẻ đó”
“Cái đứa con trời đánh đó, nghe nói bây giờ nó còn mò tận đến cái nơi khỉ hò cò gáy gì đó để quay phim, ta thật tức chết mà”
Tống Trạch nhíu mày: “Ninh Kiều em ấy đi đâu?”
“Ta mới cho người điều tra được thì nó đang đến núi Khắc Chu quay quay chụp chụp cái gì đó..”
Ninh Mạnh thấy Tống Trạch để tâm đến chuyện của Ninh Kiều, cô ta bực bội không vui
Tối đó Tống Trạch lấy xe chở Ninh Mạnh về nhà, cả đoạn đường hắn vẫn không nói gì, môi mỏng mím chặt
Cô ta nhìn sườn mặt của người đàn ông, tâm trạng bất an: “Anh có chuyện gì không vui sao?”
Hắn nhìn Ninh Mạnh cười nhạt: “Không có, em xuống xe đi, sáng mai anh đón em đi ăn sáng”
Ninh Mạnh cởi cúc áo, cầm tay người đàn ông sờ lên ngực mình, giọng ngọt ngào: “A Tống, lâu rồi chúng ta chưa…anh có muốn không?”
Tống Trạch hôn nhẹ lên chán cô, giọng nói trầm thấp dỗ dành: “Để bữa khác đi, nay anh có việc bận rồi”
Ninh Mạnh siết chặt tay thành nấm đấm nhưng ngoài mặt vẫn cười cười: “Vậy được, anh đừng làm việc quá sức nha”
“Khoan đã, em có số Ninh Kiều không, đưa anh số con bé đi”
“Anh muốn xin số nó làm gì!?”- Nhận ra giọng nói của mình có chút kích động, cô ta vội vàng lấp liếm bằng nụ cười gượng gạo
“Ý em là... em sợ Tiểu Kiều lại ăn nói không hay làm anh phiền lòng thôi. Dù sao tính em ấy xưa nay cũng đâu có vừa mắt ai trong gia đình đâu”
“Không cần lo lắng cho anh, anh biết tự cân nhắc mà, ngủ ngon Ninh Mạnh”
…
Ninh Mạnh nhìn chiếc xe Bentley rời đi, sự ghen tức đang cuồn cuộn đốt cháy từng khúc ruột của cô ta
Để có được Tống Trạch cô ta đã phải bỏ ra rất nhiều tâm sức, nhất định không thể để bất kỳ ai cướp mất hắn, càng không thể là Ninh Kiều!













