⚡️Sau Khi Trêu Chọc Cựu Đội Trưởng Đặc Nhiệm – Chương 26: Đi lạc
⚡️Sau Khi Trêu Chọc Cựu Đội Trưởng Đặc Nhiệm
"Mmmm~ mạnh nữa đi Tần Dã…phê quá, cắm sâu nữa đi”
Ban đầu hắn chỉ tính giúp cô thủ dâm dùng tay cắm bướm. Thế nhưng khi nhìn thịt vú trắng hồng lắc lư lên xuống, rốt cuộc vẫn không nhịn được, bàn tay to lớn dày vết chai sần lập tức vươn lên, bao trọn lấy bầu ngực mềm mại.
Tóm chặt thịt vú múp thịt trong lòng bàn tay mà xoa nắn. Da thịt người đàn ông thô ráp, trái ngược với da thịt non mềm của thiếu nữ
Hắn chỉ mới cầm đến mà bầu vú đã hằn lên một vết đỏ ghê người. Dưới sự xoa nắn của người đàn ông, đầu ti đã cương lên cứng ngắc
Tần Dã ác ý nhấn lõm một bên đầu ti, sau đó lại nắm chặt lấy núm vú kéo lên thật mạnh
Cứ vậy mà một bên cắm huyệt, một bên chơi vú vú.
Tiếng nước "nhép nhép” vang dội ca gian phòng khách, Ninh Kiều tựa hẳn vào lồng ngực của người đàn ông, bất lực để hắn chơi đùa
Tần Dã tìm được mảnh đất gồ ghề ở sâu bên trong hoa huyệt, 3 ngón tay hơi cong lên một góc 45 độ, tập trung tại điểm G mà cào cấu, móc ngoáy sục sạo điên cuồng….
Cả trên lẫn dưới đều bị hành hạ đến không còn đường lui, miệng thì lại bị quần lót dính dầy dâm dịch chặn lại, Ninh Kiều chỉ có thể nức nở rên thành từng tiếng cầu xin đứt quãng.
Âm hộ cô bị lấp đầy như muốn nổ tung, một nguồn nhiệt nóng hổi như trực chờ phun trào….
Cơn cuồng nhiệt chạm đến đỉnh điểm, vách thịt bên trong âm đạo co giật kịch liệt, siết chặt lấy đầu ngón tay như một cái miệng tham ăn.
Cả người thiếu nữ căng cứng vì khoái cảm bùng nổ, cô giật người một cái. Từ bên trong âm hộ, một đợt dịch nhầy trong suốt phụt bắn ra ngoài
Chảy tong tỏng ra ngoài, tưới ướt nhẹp sàn nhà….
Sau cơn khoái cảm, Ninh Kiều không thể chống cự được cơn buồn ngủ, ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Tần Dã ôm cô vào lòng, bế Ninh Kiều đặt lên giường ngủ rồi quay trở về phòng của mình
Hắn ngửi ngửi ngón tay của mình, dù đã rửa qua nước nhưng mùi dâm thủy tanh ngọt vẫn mãi không thể phai
"Mẹ kiếp!”
*
Sáng hôm sau, Ninh Kiều cùng Tiểu Chu đi quay chụp
Thẩm Tú mở đoạn clip mới nhất của Ninh Kiều cho các bà hàng xóm xung quanh cùng xem
Mọi người đa số đều vô cùng bất ngờ, không nghĩ cảnh ở đây lên hình lại đẹp đến thế
Nhưng có lẽ ấn tượng nhất vẫn là hình ảnh thiếu nữ xinh đẹp, nụ cười trong trẻo tung tăng từ chỗ này đễn chỗ khác hái hoa bắt bướm
Thẩm Tú thấy Tần Dã từ trong nhà đi ra, vẫy tay gọi một tiếng, tiện thể đưa điện thoại cho con trai cùng xem
“Này! Đẹp không, con bé này rất khéo tay đấy...”
Tần Dã hờ hững liếc mắt qua một cái, trong mắt không một tia gợn sóng: ‘Con đi làm đây”
Tiếng pô xe mô tô gầm rú cắt ngang không gian, thân hình cao lớn của hắn phóng vút đi mất hút trong làn khói mờ.
“Nào con trai nhà bà có tin vui đây, tôi thấy con bé Lâm Quách Quách kia cũng sắp đến tuổi rồi đấy”
Thẩm Tú mất hứng: “Để tụi nó tự bàn bạc, tôi không xen vào…”
*
Tiếng bước chân gấp gáp vang lên từ xa, Tiểu Chu hốt hoảng chạy về nhà, thở hổn hển gọi Tần Dã
‘Có chuyện gì vậy Tiểu Chu? Sao sắc mặt kém thế kia!”
“Chị Ninh Kiều….chị ấy bị lạc rồi, cháu kiếm nãy giờ nhưng không thấy! Anh Tần Dã, anh giúp em với…”
Sắc mặt Tần Dã trầm xuống, hắn kêu Tiểu Chu bình tĩnh thuật lại sự việc
Tiểu Chu nước mắt ngắn nước mắt dài, lắp bắp kể lại:
"Ban đầu em chị ấy vẫn đang đi cùng nhau... Xong chị ấy kêu muốn tìm chỗ đi vệ sinh nên tách ra một lát. Em đứng đợi mãi không thấy chị ấy quay lại, đi tìm khắp nơi xung quanh mà bóng dáng cũng chẳng thấy đâu hết..."
Tần Dã hỏi Tiểu Chu địa điểm hai người lạc nhau, sau đó hắn ngồi lên chiếc mô tô, vặn ga phóng vút đi.
Xe chạy một mạch đến khu vực Tiểu Chu vừa chỉ dẫn. Tần Dã nhanh chóng xuống xe đi tìm, hắn hỏi hết người này đến người kia
Hỏi 10 người thì đến 9 người lắc đầu kêu không biết, còn một người thì bảo khi nãy có thấy, nhưng hiện tại không biết cô gái kia đã đi đâu rồi
Đi thêm một đoạn nữa, rẽ vào con đường mòn, Tần Dã nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của thiếu nữ
Hắn lo lắng sốt vó đi tìm cô, còn cô thì lại ngồi ở đây cười đùa cùng một thằng đàn ông khác!
A Man ngước lên nhìn, vội vàng đứng dậy chào: “Anh Dã anh đến rồi sao? Cô gái này bị lạc đường, em tính dẫn cô ấy ra đường lớn, thì cô ấy liền bảo đứng ở đây nhất định anh sẽ tìm ra, chẳng chịu đi đâu cả…”
Tần Dã khẽ gật đầu chào A, nhưng ánh mắt nhìn Ninh Kiều thì tối sầm lại đầy đằng đằng sát khí.
Ninh Kiều cười vẫy tay với A Man: “Tôi đi trước nhé, cảm ơn cậu nhiều”
Tần Dã vươn tay kéo Ninh Kiều lên xe, động tác thô bạo không một chút dịu dàng
Cả một đoạn đường, hắn vẫn không nói một câu nào
Ninh Kiều có chút bực bôi: ‘Này, anh bị làm sao thế? Tôi chọc gì anh mà cái mặt anh lại một đống rồi”
Mẹ nó! Tâm trạng thất thường còn hơn cả phụ nữ
Tiểu Chu đang đứng chờ ở ngoài cửa thấy Ninh Kiều trở về hốt hoảng chạy lại.
Cậu nhìn một lượt từ trên xuống dưới, xác định Ninh Kiều vẫn bình an vô sự, trên người không có vết trầy xước nào mới thở phào nhẹ nhõm
“Trời ơi, em còn tưởng chị bị sao nữa cơ, làm em lo muốn chết huhu”
“Thôi trở về là tốt rồi, mau tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi, lăn lộn từ sáng tới giờ chắc hai đứa cũng mệt rồi…”
Ninh Kiều gật đầu với Thẩm Tú, ngay khi mọi người chạy vô bếp, Tần Dã liến nắm chặt tay cô lôi vào nhà sinh
“Này! Buông tôi ra, anh làm cái gì vậy?”













