⚡️Sau Khi Trêu Chọc Cựu Đội Trưởng Đặc Nhiệm – Chương 24: Đừng nhắc đến tên cô ta
⚡️Sau Khi Trêu Chọc Cựu Đội Trưởng Đặc Nhiệm
Ninh Kiều cùng Tiểu Chu thong thả đi vòng quanh khu chợ, vừa đi vừa dừng lại thử vài món ăn đặc sản dân dã để tìm cảm hứng quay video.
“Ở kia cũng có bán đồ trang sức nữa kìa, chúng ta lại xem thử đi…”- Ninh Kiều chỉ tay về phía một góc nhỏ rồi bước tới.
So với các hàng quán xung quanh thì cửa tiệm này được bài trí vô cùng nổi bật. Ninh Kiều còn chưa kịp nhìn rõ các món đồ, Lâm Quách Quách đã từ phía trong bước ra, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng về phía cô.
"Ninh Kiều, cô đến đây làm gì?”
À, thì ra nhà cũng gọi là có chút khá giả
Ninh Kiều nhìn bộ dạng xù lông nhìm của Lâm Quách Quách liền nhếch môi: “Sao? Định đuổi khách đi à?”
Tiếng ồn ào thu hút sự chú ý, mẹ của Lâm Quách Quách từ buồng trong bước ra.
Thấy khách vào tiệm mà con gái lại gây sự, bà liền trừng mắt mắng:
“Con bé này ăn nói cho đàng hoàng!”
Sau đó lại quay sang nhìn Ninh Kiều cười xởi lởi: “Tiểu thư cứ ở đây xem đồ, cửa hàng trang sức của chúng tôi có rất nhiều mẫu mã đa dạng…”
Bà kéo tay Lâm Quách Quách, ra hiệu cho cô ta đón tiếp Ninh Kiều
Lâm Quách Quách nghiến răng nghiến lợi, hằn học nhìn Ninh Kiều: "Thế rốt cuộc cô muốn mua gì? Muốn mua cái nào thì chỉ mau lên!"
Tiểu Chu: “Chị Ninh chị muốn mua sao…?”
Tuy nói cửa tiệm rất đẹp nhưng đa số toàn là các mẫu đã lỗi thời. Mà nói về trang sức, Ninh Kiều hoàn toàn không thiếu
Ninh Kiều nhún vai không trả lời, sau khi liếc qua liếc lại, cô lựa được 1 cặp nhẫn trơn bằng vàng, một cái khắc hình con rồng, một cái khắc hình phượng
Nhẫn đôi?
“Thanh toán đi! Tôi lấy hai cái này”
Lâm Quách Quách gói hàng, đợi đến khi mẹ không để ý, cô ta nghiến răng cảnh báo Ninh Kiều:
“Tốt nhất là cô nên né xe anh Tần Dã ra! Cô chỉ ở đây có một tháng, còn tôi thì sắp tới sẽ kết hôn với anh ấy rồi. Cô đừng nghĩ sẽ dụ dỗ được anh ấy”
Ninh Kiều vặn lấy lọn góc, đôi mắt đào hoa cong cong: “Vậy sao? Sắp kết hôn rồi à?”
“Đúng vậy! Anh ấy cũng từng nói với tôi là không có hứng thú với cô. Vậy nên cô hãy có lòng tự trọng mà giữ khoảng cách với anh Tần Dã đi”
Ồ! Nhưng mà anh Tần Dã của cô hôm qua còn địt bướm tôi phun nươc đây
Ninh Kiều nhún vai: “Vậy cho tôi gửi lời chúc phúc trước tới hai người nhá, chúc cả hai trăm năm hạnh phúc, sống cùng nhau đến đầu bạc răng ****. Tiểu Chu, chúng ta đi thôi!”
Bỏ lại là đằng sau là khuôn mặt đen xì của Lâm Quách Quách
Tiểu Chu nhìn ra có gì đó sai sai: “Chị Kiều, sao cô ta lại ghét chị thế? Ngay từ lần đầu gặp em đã thấy cô ta đã nhắm vào chị rồi!”
Ninh Kiều cũng đang thắc mắc, dù thật ra trước mặt mọi người Tần Dã luôn giữ thái độ lạnh lùng với Ninh Kiều, nhưng tại sao Lâm Quách Quách lại thù địch cô đến thế nhỉ?
Chẳng lẽ cô ta đã sớm nhìn thấu được mối quan hệ mờ ám giữa hai người?
*
A Sảng húc húc tay Tần Dã: “Bộ phim của chị Kiều bữa em giới thiệu anh đã xem chưa?”
Sắc mặt người đàn ông lập tức trầm xuống, sự bực bội hiện rõ nơi đáy mắt: “Câm miệng, đừng bao giờ nhắc đến cô ta trước mặt tôi”
A Sảng bĩu môi, chợt nhớ lại chuyện hôm qua: “Em thấy chị ấy rất tốt, anh ở chung nhà đừng có bắt nạt người ta”
“Chị Kiều xinh đẹp nhưng lại rất thân thiện, anh ở trước mặt chị ấy đừng có suốt ngày nạt nộ như ở chung với em. Chị ấy yếu đuối như vậy, sẽ rất dễ tủi thân đó”
Yếu đuối? Tần Dã cảm thấy nực cười, hắn chỉ thấy Ninh Kiều là một con hồ ly tinh xảo quyệt thôi
“Cậu thích cô ấy?”
“Không…không có, anh Dã…anh tuyệt đối đừng hiều lầm” A Sảng đỏ mặt, tay chân luống cuống
Tần Dã bớt tức giận hơn một xíu: “Hạn chế tiếp xúc với Ninh Kiều lại đi. Cũng cất mấy cái suy nghĩ vớ vẩn đi, thời gian cô ta ở đây không còn lâu nữa đâu”
Mấy lời nhắc nhở A Sảng cũng là mấy lời hắn tự nhắc nhở chính mình
“Em biết rồi anh Dã”
Tối đó, Tần Dã đang nằm ngủ thì cửa phòng vang lên một tiếng ‘kít’ nhỏ
Bóng dáng quyến rũ của thiếu nữ rón rén luồn vào trong phòng
Thấy Tiểu Chu nằm bên cạnh đã nhắm mắt ngủ say, Ninh Kiều liền yên tâm
Cô nhìn dáng vẻ nhắm mắt của người đàn ông, bờ môi mỏng mím chặt, ngay cả trong lúc nghỉ ngơi cũng trông rất lạnh lùng. Sóng mũi cao thẳng, gương mặt góc cạnh, cặp lông mày rộng rạm
Tóm lại ngũ quan rất đẹp….
Tần Dã đang mặc một chiếc áo may-ô trắng. Dưới lớp vải mỏng là từng múi cơ săn chắc, phập phồng theo từng nhịp thở.
Ninh Kiều cong môi cười ranh mãnh, nhẹ nhàng rướn người sát lại gần.
Bàn tay bắt đầu lướt một đường thẳng từ lồng ngực rắn rỏi xuống dọc các múi cơ gồ ghề, cứng như thép. Sau đó dứt khoát trượt thẳng xuống đũng quần, dừng ở nơi căng phồng mà thành thạo vuốt ve.
Ngay khi Ninh Kiều định tiếp tục làm càn, một bàn tay to lớn bỗng vươn ra, siết chặt lấy cổ tay cô.
Tần Dã vốn dĩ chưa ngủ, ngay thời điểm Ninh Kiều bước vào, hương hoa nhài đã khiến hắn nhận ra cô
Tần Dã cứ im lặng nằm đó, muốn xem rốt cuộc Ninh Kiều định làm trò gì. Tuyệt đối không ngờ tới, lá gan của người phụ nữ này lại lớn thế này.
Ninh Kiều không dừng tay, cách lớp quần, cô vuốt ve nơi cứng rắn của người đàn ông, khuôn miệng ghé sát lỗ tai hắn, từ tốn thở ra một câu ngọt ngào
“Tần Dã, địt em đi~”













