⚡️Sau Khi Trêu Chọc Cựu Đội Trưởng Đặc Nhiệm – Chương 17: Chưa là vợ chồng mà đã muốn quản rồi sao
⚡️Sau Khi Trêu Chọc Cựu Đội Trưởng Đặc Nhiệm
Tiểu Chu cùng Ninh Kiều ra ngoài quay phim. Bối cảnh cô chọn là ở khu vườn hoa.
Trong camera là hình ảnh thiếu nữ xinh đẹp xách theo giỏ mây thong dong lượn từ chỗ này đến chỗ kia để hái hoa
Ninh Kiều có ý tưởng tận dụng hương thơm lẫn màu sắc của hoa để làm son dưỡng môi, kết hợp thêm với dầu hạnh nhân cùng sáp ong
Hái hoa xong thì đem về nhà để điều chế, thời gian trôi qua thật nhanh, đến khi có thành quả thì trời đã choạng vạng tối.
Ninh Kiều nhìn thành phẩm làm được vô cùng ưng ý, liền đem cho Thẩm Tú cùng nhau dùng thử
Tuy Ninh Kiều vẫn không biểu lộ gì khác biệt nhưng Tiểu Chu đã đi theo cô 2 năm nên đủ nhạy bén nhận ra điều bất thường
“Chị Kiều chị có chuyện gì phiền não sao?”
“Không có, sao lại hỏi vậy?”
Tiểu Chu lén lút nhìn về phía Tần Dã: ‘Em cảm giác hai người như đang chiến tranh lạnh vậy”
Ninh Kiều bĩu môi, cô mới không thèm để ý đến tên đàn ông ngốc nghếch kia
Cũng chả hiểu đầu hắn chứa gì, hôm qua rõ ràng dương vật đã cứng ngắc như vậy, chỉ thiếu một nước nữa là gạo nấu thành cơm. Vậy mà lại đùng đùng xoay ngoắt 180 độ
Nhưng Ninh Kiều là kiểu người sống vô tư, trên đời này thiếu gì hoa thơm cỏ ngọt. Cô sẽ không dại treo cổ trên một cành cây mãi
Nếu không kiếm được cây dương vật nào ưng ý thì cùng lắm đợi đến khi về nhà làm bạn cùng sextoy cũng đủ vui rồi!
Tối đó mấy anh em trong thôn cùng nhau kéo đến nhà Tần Dã mở tiệc nhậu, trưởng thôn cũng có mặt
Trưởng thôn là một người đàn ông đã ngoài sáu mươi tuổi, dù mái tóc đã chớm bạc nhưng thần thái vẫn vô cùng tinh anh
Ông hỏi Ninh Kiều đã quen với cuộc sống ở đây chưa, thức ăn có hợp vị không. Thấy cô gái nhỏ xinh đẹp lại lịch sự, ông ôn tồn bảo:
"Ninh tiểu thư này, nếu thằng bé kia chăm sóc cô không chu đáo hay làm cô khó chịu, cô cứ nói với ta, ta đòi lại công bằng cho!"
Ninh Kiều nhếch môi cười, Tần Dã thì vẫn như cũ lạnh nhạt mặt không biến sắc
"Tần Dã, bao giờ thì cháu tính chuyện cưới xin với Quách Quách đây? Cũng đã hứa hôn mấy năm rồi, mau mau mà tiến tới luôn đi. Cháu cũng sắp già tới nơi rồi đấy”
Lâm Quách Quách ngồi kế bên nghe vậy liền cười ngượng ngùng, hai má đỏ hây hây, đánh nhẹ vào tay trưởng thôn nũng nịu: "Trưởng thôn này, ông đừng nói vậy…!"
“Còn ngại cái gì, không phải suốt ngày lẽo đẽo theo ta đòi cưới bằng được anh Tần Dã sao? ”
Mọi người xung quanh lập tức ồ lên trêu chọc, bầu không khí trên bàn nhậu rộn ràng, nhộn nhịp hẳn lên
Thẩm Tú chợt thấy mấy hứng, bà lườm trưởng thôn rồi đứng dậy bỏ vào phòng. Mà Ninh Kiều cũng thấy mồm miệng nhạt nhẽo hẳn, trong lòng dâng lên một nỗi buồn bực vô cớ
A Sảng: "Chị Kiều chị sao vậy, đồ ăn không ngon sao?”
Ninh Kiều lắc đầu: “Chị hơi chóng mặt xíu thôi”
A Sảng nhìn cốc Ninh Kiều đã vơi một nửa liền hiểu ra, cậu rót cho cô li nước: "Chị uống nước đi, rượu chỗ bọn em ủ lâu nên tương đối nặng, bình thường khách thành phố quen uống đồ nhẹ, ngấm cũng sẽ nhanh hơn”
Ninh Kiều gật đầu cười với A Sảng: "Cảm ơn”
A Sảng mặt mũi đỏ bừng ngại ngùng vuốt mũi: "Chị đừng khách sáo”
Tần Dã thu hết cuộc đối thoại của hai người vào mắt, trong đôi mắt lóe lên một tia âm u
"Chị có muốn ra ngoài đi dạo một lúc không?” A Sùng mở lời đề nghị
Ninh Kiều đồng ý đứng dậy đi theo. Tần Dã vẫn cùng mọi người nói chuyện uống rượu, chỉ là Lâm Quách Quách nhận ra, sắc mặt của người đàn ông ngày càng lạnh lẽo
Đến nửa tiếng sau mà hai ngươi kia vẫn chưa trở lại, Lâm Quách Quách liền không nhịn được mỉa mai
“Anh A Sảng hình như rất thích chị Ninh Kiều thì phải, hai người đó cũng rất xứng đôi à nha”
Tiểu Chu xua tay: “Đùa sao? Gu chị ấy khỏng phải kiểu thịt tưoi vậy đâu!”
Tần Dã đứng dậy bỏ ra ngoài, Lâm Quách Quách liền vội vàng níu tay Tần Dã lại: “Anh đi đâu vậy?”
“Anh đi vệ sinh. Sao? Muốn đi chung không?” Tần Dã nheo mắt nhìn cô ta, rõ là câu trêu đùa nhưng trong mắt không hề có tia đùa cợt
“Ai da Lâm Quách Quách, chưa là vợ chồng đã muốn quản anh Dã rồi sao?”
Lâm Quách Quách ngượng ngùng buông tay, cô ta trơ mắt nhìn Tần Dã bước ra ngoài
Bên kia Ninh Kiều vẫn đang nói chuyện phiếm cùng A Sảng. A Sảng kể nghe được tin đồn không tốt về Ninh Kiều trên mạng nhưng cậu tuyệt đối không tin
“Sao chị không kiện mấy người kia tội vu khống?”
Ninh Kiều lắc đầu: “Mọi thứ không đơn giản như cậu nghĩ đâu”
“Ây chị Kiều, trên tay chị có vết gì kia?”
A Sảng nhìn mu bàn tay Ninh Kiều sưng lên một vết hồng rất đậm, da cô trắng nên vết hồng kia nhìn càng rõ ràng
“Chắc khi nãy làm son dính sáp nên bị bỏng”
A Sảng không biết móc đâu ra đựoc lọ thuốc: “Đây là bảo vật gia truyền nhà em đấy, đảm bảo bôi xong mai sẽ lặn liền”
A Sảng cúi đầu, cẩn thận dùng chiếc tăm bông chấm thuốc sát trùng bôi lên vết xước nhỏ ở cổ tay Ninh Kiều. Ninh Kiều mím môi xuýt xoa, hai người cứ thế ghé sát vào nhau, khoảng cách cực kỳ mập mờ
“Hai người đang làm cái gì vậy?” Tiếng quát trầm đục, mang theo bực bội đè nén vang lên. A Sảng giật mình buông tay, còn chưa kịp định thần lại thì một lực đạo cực mạnh đã kéo phắt Ninh Kiều đứng dậy.
“Cô đi theo tôi!”
Để lại Tiểu Chu đứng đó ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra: “Này..anh, hai người này là sao vậy?”
Tần Dã thô bạo túm lấy cổ tay cô, mặc cho Ninh Kiều ngỡ ngàng kêu lên đau đớn
“Mẹ nó anh làm gì vậy, buông tay tôi ra”
Ở phía cuối hành lang, Tần Dã kéo Ninh Kiều sát vào góc tường, thân hình cao lớn, vạm vỡ như một ngọn núi của hắn ập đến, ép chặt lấy cơ thể của cô không một khe hở
Khoảng cách gần như vậy, Ninh Kiều có thể ngửi được mùi rượu nồng nặc từ cơ thể hắn. Tần Dã say rồi…
“Thả tôi ra” Ninh Kiều giãy dụa, chân đá lung tung
Sức mạnh người đàn ông không thể khinh thường, bàn tay cứng như gọng kìm dễ dàng khống chế cô gái trong một nốt nhạc
Tần Dã cúi xuống nhìn cô, hơi thở nóng hôi hổi phả lên vành tai non mềm của thiếu nữ
“Dụ dỗ tôi không được nên muốn quay sang A Sảng?”













