⚡️Sau Khi Trêu Chọc Cựu Đội Trưởng Đặc Nhiệm – Chương 13: Kia chính là mùi dâm thuỷ
⚡️Sau Khi Trêu Chọc Cựu Đội Trưởng Đặc Nhiệm
Tần Dã nhíu mày, chóp mũi cứ lảng vảng mùi mật dịch quen thuộc của Ninh Kiều. Hắn hít hà vài hơi, tự hỏi có phải vì mình đang lên cơn động dục mà sinh ra ảo giác hay không.
Trầm ngâm một chút, Tần Dã cúi đầu, vục mặt vào chiếc gối dưới thân hít một hơi thật sâu. Ngay giây tiếp theo, hắn thấp giọng chửi thề một tiếng.
"Mẹ nó!"
Hắn nghĩ không sai chút nào! Trên vỏ gối rõ ràng vẫn còn vương lại thứ mùi dâm thủy ngòn ngọt của cô gái kia!
Trong đầu Tần Dã lập tức liên tưởng đến chuyện xảy ra sáng nay. Ban đầu Ninh Kiều ngồi trên cổ hắn, lúc cô bước xuống hắn đã cảm nhận được một vệt ẩm ướt trên da thịt mình.
Mà mùi hương kia y chang thứ mùi trên quần lót cũng như trên gối của hắn!!
Côn thịt vừa mới bắn tinh lại một lần nữa ngóc đầu, hắn bực bội thẳng tay lột vỏ gối ném mạnh xuống sàn nhà rồi thay một vỏ gối khác
*
Sáng hôm sau Ninh Kiều dậy sớm quay video
Bối cảnh là góc bếp, Ninh Kiều mặc một chân váy màu hồng xinh đẹp, bên trên phối với áo trắng thắt nơ
Mái tóc xoăn lượn sóng được thắt bím vén qua một bên, Ninh Kiều kẻ mắt nhẹ nhàng, môi tô một lớp son bóng
Thẩm Tú nhìn đến say mê, lại ngó qua thằng con trai tính cách lãnh đạm nhà mình thở dài một tiếng
Bà chính là không có phúc khí để có một nàng dâu xinh đẹp như vậy!
“Hai đứa có cần dì phụ cái gì không?”
“Dạ không cần đâu dì, tụi con làm được mà”
Đêm qua trằn trọc mất ngủ, Tần Dã dậy muộn hơn mọi khi.
Hắn mặc chiếc áo thun trắng dán chặt vào khuôn ngực vạm vỡ, vừa mở cánh cửa gỗ ra, nhìn về phía góc bếp liền khựng lại.
Tiểu Chu bấm máy quay, Ninh Kiều xắn tay áo thả sơn trà và hồng chín vào chậu rửa sạch
Cô vớt hồng ra rổ cho ráo nước rồi bắt đầu tỉ mẩn gọt vỏ. Lưỡi dao nhỏ lướt gọt từng đường mỏng, giữ lại trọn vẹn phần ruột quả và núm cành.
Gọt đến đâu, Ninh Kiều khéo léo buộc chặt một đầu dây dù quanh cuống từng quả đến đó, rồi chần nhanh qua nồi nước sôi tiệt trùng.
Chuyển sang phần sơn trà, Ninh Kiều tách bỏ hạt, cho phần thịt quả vào chảo cùng đường phèn rồi kiên nhẫn đảo đều trên lửa nhỏ cho đến khi hỗn hợp sánh lại, chuyển sang màu đỏ óng dẻo quánh.
Thiếu nữ làm việc vô cùng tập trung, đôi môi căng mọng hơi mím chặt, bím tóc hơi rũ xuống trước vai
“Anh Dã nhìn chị Kiều vậy chứ chị ấy rất khéo léo, nấu ăn cũng không tệ đâu!’
Tần Dã không trả lời, hắn đứng dựa vào mép cửa, đôi mắt thâm trầm nhìn từng chuyển động của Ninh Kiều
Ninh Kiều cảm nhận được có ai nhìn mình, cô theo thói quen ngước lên
Nhận ra người đó là Tần Dã, Ninh Kiều đắc ý vẫy vẫy tay, cười nhẹ một cái
Thiếu nữ vốn xinh đẹp, cười lên càng khiến đường nét trên gương mặt trở nên kiều diễm, đôi mắt cong cong như một tiểu hồ li
Tần Dã chợt nhớ lại mấy hình ảnh sắc tình hôm qua, hắn bực bội dời tầm mắt hừ một tiếng quay lưng bỏ đi
Tiếng động cơ gầm cơ lên dũng mãnh, để lại một làn khói mỏng trong không khí
Tiểu Chu đứng ngơ ngác, không hiểu sao Tần Dã là cọc cằn như vậy
Ninh Kiều lại vô cùng ung dung cười cười, Tần Dã ơi, anh sắp rơi vào tay tôi rồi!
*
Bận bịu cả một buổi video đầu tiên cũng ra lò. Bối cảnh mở đầu là các dãy núi trùng điệp chìm trong sương sớm, tiếp nối bằng góc quay cận cảnh vườn cây trĩu quả
Bàn tay thiếu nữ mềm mại ngắt từng trái sơn tra. Chỉ trong chốc lát đã đầy cả một rổ
“Sao chị có thể quay được cảnh này hay thế?”
Chính là ngồi trên đầu Tần Dã quay đó!
Khung hình cuối cùng chuyển sang căn bếp nhỏ, Ninh Kiều cặm cụi chế biến trái cây. Động tác tự nhiên, hình ảnh vô cùng bình dị gần gũi
Tiểu Chu vô cùng ưng ý, cuối cùng gửi video cho Trịnh Mạn
‘Hahaha khá lắm khá lắm, chị tin hai đứa sẽ làm được mà!”
Ninh Kiều hừ một tiếng: “Mệt muốn chết, rốt cuộc bao giờ em mới được về”
“Nhanh thôi, cỡ 4 tuần nữa. Chị ở bên này sẽ cố gắng tìm chứng cứ để lấy lại danh dự cho em. Hiện tại chị đang cố liên lạc với bên nhà hàng xin lại camera hôm đó”
Giọng Trịnh Mạn nghiêm túc: “Cứ tin ở chị, mấy cái scandal này đối với chị chỉ là chuyện nhỏ. Em cứ ngoan ngoãn tập trung quay phim lên kịch bản là được!”
Ninh Kiều chợt nghĩ đến người đàn ông kia….
Chơi một xíu, chắc cũng không có vấn đề gì đâu nhỉ?
Tối đó, video được Trịnh Mạn đăng trên tài khoản của Ninh Kiều. Chỉ trong nửa tiếng mà đã đạt nửa triệu lượt xem
“Mẹ nó, nay lại còn giả làm hình tượng tiểu thôn nữ cơ à, giả tạo”
“Nhìn cái bàn tay kia là biết chưa bao giờ vào bếp, video kia chắc chắn là dàn dựng rồi!”
“Này chính tay cô ấy gọt mà, sao có thể dàn dựng được, mấy người có mắt không đấy!’
“A! Ninh Ninh thật xinh đẹp, nấu ăn thôi mà có thể đẹp vậy”
“Mọi người không tò mò kia là ở đâu sao? Cảnh cmn thật đẹp mà”
Ninh Kiều ngồi lướt đọc bình luận, số người chửi cô vẫn còn rất nhiều nhưng cũng không còn kinh dị như hôm bữa
Ngay lúc đó, trên bảng giải trí, một hashtag #Tiểu Thôn Nữ Kiều Kiều nhanh chóng bạo đỏ
Ninh Kiều: “…”
Mẹ nó, Trịnh Mạn lại có thể đi chạy bài buồn nôn như vậy
Thẩm Tú gọt một đĩa trái cây, kêu Tần Dã mang ra cho Ninh Kiều ăn
Tần Dã đặt đĩa trái cây xuống, cộc lộc nói: “Ăn đi”
Ninh Kiều ngước mắt lên nhìn hắn, đôi mắt ngây thơ cực điểm: ‘Tay tôi dơ rồi, họ Tần, đút dùm tôi một miếng đi”
Tần Dã nhìn Ninh Kiều như nhìn một kẻ điên
“Cả ngày hôm nay tôi vô bếp nấu ăn, tay chân đều rã rời hết rồi, anh là đàn ông thì rộng lượng xíu đi!”
“…”













