Sau Khi Tán Tỉnh Nhầm Người, Tôi Bị Chú Véo – Chương 7: Tính kế Thẩm Oanh
Sau Khi Tán Tỉnh Nhầm Người, Tôi Bị Chú Véo
"Chú ba, cháu nó không hiểu chuyện, chú đừng chấp nhặt với nó." Bạc Thương Hải lấy lòng, sợ Bạc Kình tức giận.
"Nếu ngay cả con cái mà anh cả cũng không dạy dỗ tốt thì người khác sẽ nhìn nhà họ Bạc chúng ta bằng con mắt nào? Hay là tôi tìm người thay anh cả dạy dỗ cẩn thận nhé?" Giọng nói của Bạc Kình vẫn bình thản, không nghe ra vui buồn.
Chỉ là khi anh mở lời, mọi người đều thót tim.
Đặc biệt là Bạc Thương Hải. Ông ta biết thủ đoạn của người em trai thứ ba này, từ nhỏ đã nhìn ra gã đàn ông này là một kẻ điên.
Nếu Bạc Tư Niên rơi vào tay anh, không chết thì cũng mất nửa cái mạng.
"Chú ba ngày thường bận rộn, chút chuyện nhỏ này sao dám làm phiền chú." Sau đó, Bạc Thương Hải giận dữ nhìn sang Bạc Tư Niên: "Cút ra từ đường quỳ ba tiếng, không được ăn tối nữa!"
"Ba!"
Bạc Tư Niên còn muốn nói gì đó, Bạc Thương Hải liền ra hiệu cho người hầu bên cạnh: "Còn không mau đưa thiếu gia đi!"
"Chú ba, mời vào trong." Bạc Thương Hải chỉ thiếu nước trực tiếp đến đỡ lấy người.
Nhà họ Bạc được coi là gia tộc giàu có nhất Lạc Thành. Bạc Thương Hải ngày thường rất cao ngạo, chưa bao giờ để ai vào mắt, vậy mà nay lại vô cùng cung kính với một người khiến những kẻ khác chẳng dám hó hé nửa lời.
Thẩm Oanh đi cuối cùng, nhìn bóng dáng cao ngất ngưởng kia. Anh cao hơn mọi người ở đây, khí thế đó cũng hoàn toàn lạc lõng với nơi này.
Trực giác mách bảo Thẩm Oanh, người này vô cùng nguy hiểm.
Nhà cổ của họ Bạc lộng lẫy xa hoa, được xây dựng như cung điện, đến cả phòng ăn cũng được trang trí bằng đèn pha lê.
Bạc Thương Hải nhường ghế chủ tọa. Bạc Kình ngồi ở đó, hệt như người nắm giữ sinh sát, ánh mắt sắc lẹm không một ai dám nhìn thẳng.
Thẩm Oanh vốn định tìm chỗ khuất nhất, ai ngờ ánh mắt Bạc Kình cứ dán chặt vào cô. Bạc Thương Hải lập tức gọi Thẩm Oanh đến.
"Oanh Oanh à, cháu ngồi chỗ của Tư Niên đi."
Bạc Tư Niên là người thừa kế tương lai của nhà họ Bạc. Vốn dĩ Bạc Thương Hải muốn để anh ta lộ diện nhiều trước mặt Bạc Kình, bèn sắp xếp cho ngồi bên tay trái Bạc Kình. Vì vậy, nay Thẩm Oanh lại ngồi sát ngay tay Bạc Kình.
Vốn muốn tránh thật xa, nhưng giờ chỉ cần vươn tay ra một chút, cô đã có thể chạm vào Bạc Kình.
Thẩm Oanh gắp thức ăn cũng chỉ dám gắp món trước mặt mình. Thế nhưng, cô vẫn không cẩn thận chạm phải mu bàn tay của Bạc Kình, hơn nữa còn là hai lần!
Thẩm Oanh ngồi như trên đống lửa, may mà Bạc Kình không làm khó dễ, bữa ăn diễn ra khá hòa bình.
Ăn xong, Thẩm Oanh đi vệ sinh, Bạc Kình thì được Bạc Thương Hải mời lên lầu.
Ở một góc khác, em gái Bạc Tư Niên là Bạc Tư Vũ đứng cạnh Bạc phu nhân với vẻ mặt không vui, cô ta đã nhịn chuyện này từ lâu rồi.
"Mẹ xem con nhỏ Thẩm Oanh kia kìa, dì Vương bận rộn không xuể mà chị ta chẳng thèm giúp đỡ, cứ làm như mình là đại tiểu thư ấy!"
Dì Vương là người giúp việc làm trong bếp, Thẩm Oanh hôm nay đến rửa một cái bát cũng không chịu giúp, đang đợi ai hầu hạ chứ.
Nếu không phải hôm nay ba đã dặn đi dặn lại tiệc tối không được phép có bất kỳ sai sót nào, cô ta đã sớm ra tay trị Thẩm Oanh ngay trên bàn ăn rồi.
Dù sao Bạc phu nhân cũng là nữ chủ nhân nhà họ Bạc, nếu con dâu phải đi rửa bát thì càng mất mặt hơn.
Bà ta liếc nhìn chiếc hộp gỗ tử đàn ở đằng kia: "Tư Vũ, Thẩm Oanh bây giờ vẫn là người ngoài, sao có thể nhận món quà quý giá thế của chú út con. Món quà đó đáng lẽ phải là của anh trai con mới đúng."
Bạc Tư Vũ lập tức hiểu ra: "Mẹ yên tâm, con sẽ lấy lại thay anh!"
Thẩm Oanh từ phòng vệ sinh đi ra, không thấy bóng dáng Bạc Kình đâu, có lẽ là đã về rồi.
Ngược lại, em gái Bạc Tư Niên - Bạc Tư Vũ đang lén lút lục lọi thứ gì đó.
"Cô đang làm gì vậy, nhà họ Bạc nuôi trộm à?" Thẩm Oanh đứng đằng sau, thấy Bạc Tư Vũ đang mở cuộn tranh Bạc Kình tặng.
Đây là bức tranh phong cảnh nổi tiếng nhất của Trương đại sư, giá trị lên đến chín con số, có thể nói là vô giá.
Bạc Tư Vũ giật thót mình, nhưng vì đã bị phát hiện nên cũng chẳng buồn giấu giếm nữa.
"Chị bảo ai là trộm hả!"
Thẩm Oanh nhướng mắt, nhìn cô ta: "Không phải sao, cô dám nói mình không có ý nghĩ đó không?"
Bạc Tư Vũ quả thực rất động lòng, cũng muốn lén lút lấy đi, nhưng bị Thẩm Oanh vạch trần thì tất nhiên cô ta sẽ không thừa nhận.
"Nhìn một chút không được sao, bức tranh này vốn là của nhà họ Bạc, chẳng lẽ chị muốn nuốt trọn?"
"Chú út nói là quà gặp mặt tặng cho tôi, hình như không nói là tặng nhà họ Bạc, chắc những người có mặt lúc đó đều nghe thấy, tai có vấn đề thì sớm đi bệnh viện khám."
"Chú út nói tặng chị thì đã sao, chị có thể đem tặng người khác mà. Bản tiểu thư nhắm trúng bức tranh này rồi." Nói đoạn, Bạc Tư Vũ định gói lại để mang đi.
Nhưng Thẩm Oanh đã kéo tay cô ta, giành lại chiếc hộp: "Muốn thì tự bảo chú út tặng đi."
Nói xong, Thẩm Oanh định ôm hộp rời đi, giờ đã sắp mười hai giờ rồi, cũng đến lúc phải về nhà.
Thấy Bạc phu nhân đang uống trà bên kia, Thẩm Oanh đi tới: "Bác gái, trời khuya quá rồi, cháu cũng nên về đây."
"Tối nay ở lại đi, phòng đã dọn xong rồi, cháu và Tư Niên ở chung."
Khí thế của Bạc phu nhân cũng không vừa, mang đậm dáng vẻ của một phu nhân nhà hào môn.
Đây vốn không phải là đang thương lượng với Thẩm Oanh, mà là câu mang hàm ý quyết định.
"Cảm ơn bác gái, nhưng ba cháu vẫn đang đợi ở nhà."
"Mẹ tôi bảo cô ở lại cô còn định thế nào, giả vờ cái gì. Cả đời cô chưa từng ở nơi nào tốt như thế này đúng không, cho cô ở là nể mặt cô lắm rồi, đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt."
"Tư Vũ!" Bạc phu nhân gọi tên Tư Vũ với giọng gay gắt, đợi cô ta nói xong hết mới lên tiếng quở trách.
"Oanh Oanh, đừng chấp nhặt Tư Vũ, bác sai người đưa cháu lên lầu."
Bạc Tư Vũ bỗng nảy ra một ý, trong ánh mắt thoáng qua một tia nhất quyết phải làm được.
"Mẹ, để con đưa chị ta đi."
Bạc Tư Vũ dẫn Thẩm Oanh lên lầu, đây là nhà cũ nhà họ Bạc, dù là Bạc Tư Niên cũng ít khi ngủ lại. Thẩm Oanh trước đây cũng từng tới, nhưng ngủ lại thì là lần đầu tiên.
"Thật không hiểu ba bị làm sao mà nhất định phải bắt anh trai cưới chị, chị so với chị Nam Yên kém xa lắm. Xấu xí như chị, anh tôi dẫn ra ngoài cũng thấy mất mặt!" Bạc Tư Vũ phàn nàn.
Người chê cô xấu nhiều rồi, Bạc Tư Vũ cũng chẳng phải là người đầu tiên, Thẩm Oanh chẳng mảy may để tâm.
Huống hồ bộ dạng bây giờ là do cô cố tình hóa trang.
"Nếu đã không thích tôi thì hãy thuyết phục ba và anh trai cô, tốt nhất đừng cưới tôi, nếu không ngày tôi thành chị dâu cô thì ngày tháng tốt đẹp của cô cũng hết."
"Chị!" Bạc Tư Vũ tức giận trừng mắt nhìn Thẩm Oanh.
Chị đợi đấy, để xem tôi trị chị thế nào!
Hừ, ba dặn không được đắc tội chú út, thân phận chú út cao quý, đến cả ba còn phải cung kính nhún nhường, nhưng nếu Thẩm Oanh đắc tội chú út thì sao, đến lúc đó không chỉ chú út trách tội, mà ba cũng sẽ trách phạt.
Bạc Tư Vũ dẫn Thẩm Oanh đến trước một căn phòng: "Đây là phòng của chị tối nay, vào đi."
Đây đâu phải phòng của anh trai cô ta, đây là phòng dọn ra để tối nay cho chú út nghỉ ngơi.
Nếu Thẩm Oanh vào đó, chắc chắn sẽ đụng chạm đến chú út, chú út nhất định sẽ nổi giận, cảnh tượng đó thật là máu me, Bạc Tư Vũ không dám nghĩ tới.
Thẩm Oanh chưa từng đến, không biết đây chẳng phải phòng Bạc Tư Niên, theo phép lịch sự, cô định giơ tay gõ cửa.
Tuy nhiên, Bạc Tư Vũ lại mở toang cửa rồi đẩy mạnh Thẩm Oanh vào trong.













