Sau Khi Tán Tỉnh Nhầm Người, Tôi Bị Chú Véo – Chương 3: Chú ấy được tính là gian phu sao?
Sau Khi Tán Tỉnh Nhầm Người, Tôi Bị Chú Véo
Thẩm Oanh đã cảm nhận được sắc mặt khó coi của Bạc Kình, nhưng đây là do anh tự vào, chứ cô đâu có kéo anh vào, trách ai được?
Biết Bạc Kình không muốn rước rắc rối, Thẩm Oanh đề nghị: "Hay là chú trốn đi?"
Thẩm Oanh vừa dứt lời, mặt Bạc Kình sắp nứt ra: "Cô bảo tôi trốn ra sau cái này á?"
Anh thế này thì tính là gì, gian phu à?
Anh và Thẩm Oanh chỉ nói dăm ba câu, tại sao lại phải trốn?
"Vậy chú cứ quang minh chính đại đi ra đi, dù sao tôi cũng chẳng có tổn thất gì, biết đâu mượn oai của chú út, còn có thể hủy được đám cưới này."
"Oanh Oanh, cậu đang nói chuyện với ai vậy?" Người bên ngoài đã có dấu hiệu muốn đẩy cửa.
Mặc dù Bạc Kình cực kỳ không muốn, nhưng vẫn phải trốn sau tấm rèm cửa đằng kia.
Thẩm Oanh đi qua mở cửa, nhưng không định cho người ngoài cửa bước vào.
Đây chính là Nam Yên, cô bạn thân nhiều năm của Thẩm Oanh, cũng là tình nhân hiện tại của Bạc Tư Niên.
Nam Yên rất xinh đẹp, là kiểu đẹp yếu đuối, rất dễ khiến người ta thương xót.
Đôi mắt cô ta lúc này vẫn còn đỏ hoe, cố tình mặc một chiếc áo hai dây, hoàn toàn có thể nhìn thấy những dấu vết mà Bạc Tư Niên để lại trên cơ thể.
"Oanh Oanh, hôm nay cậu đẹp quá." Nam Yên ghen tị nhìn bộ váy cưới trên người Thẩm Oanh.
Thẩm Oanh chế nhạo nhìn cô ta: "Cô muốn làm gì?"
"Oanh Oanh, cậu biết đấy, nhà mình nghèo, từ nhỏ mẹ đã bỏ rơi mình, cha mình lại là một con ma cờ bạc, mình chỉ có Tư Niên thôi. Xin cậu đừng kết hôn với Tư Niên, cậu trả Tư Niên lại cho mình được không, mình thực sự rất yêu anh ấy."
Thẩm Oanh lạnh lùng nhìn cô ta: "Lần đầu tiên tôi thấy làm người thứ ba mà mặt dày đến thế."
"Thẩm Oanh, cậu từ nhỏ cái gì cũng có, cậu đương nhiên không hiểu cảm giác của mình. Tại sao cậu cứ phải ép mình, cứ phải cướp Tư Niên khỏi bên mình?"
Ngay sau đó, Nam Yên quỳ sụp xuống đất trước mặt Thẩm Oanh.
"Mình cầu xin cậu, mình thực sự cầu xin cậu..." Vừa nói, Nam Yên vừa liên tục dập đầu với Thẩm Oanh.
Giây tiếp theo, Nam Yên đã bị người khác kéo lên.
"Yên Yên em làm cái gì vậy!" Bạc Tư Niên nhìn thấy bộ dạng của Nam Yên, đau lòng muốn chết.
"Thẩm Oanh, chuyện giữa tôi và cô, cô lôi Yên Yên vào làm gì? Yên Yên sức khỏe yếu cô còn ép cô ấy như vậy, cô lại còn bắt cô ấy quỳ xuống trước mặt cô, loại người như cô sao có thể thâm độc như thế!"
Bạc Tư Niên không phân biệt trắng đen, xông lên chửi mắng Thẩm Oanh một trận.
"Bạc Tư Niên, anh nhìn cho rõ, là tự Nam Yên đến tìm tôi, tự cô ta quỳ xuống. Từ đầu đến cuối tôi chỉ nói đúng một câu!"
Nam Yên thấy vậy, vội vàng kéo Bạc Tư Niên: "Tư Niên, anh đừng trách Oanh Oanh, là em không tốt, là em quá yêu anh, em không thể trơ mắt nhìn anh kết hôn với người khác."
Thẩm Oanh thực sự bị con trà xanh này làm cho buồn nôn. Cô chưa kịp đóng cửa thì đã nghe thấy Bạc Tư Niên nói:
"Thẩm Oanh, cho dù có kết hôn với cô, tôi cũng sẽ không thích cô, càng không thể lên giường với loại đàn bà xấu xí như cô. Cô chết tâm đi!"
Nhớ đến khuôn mặt này của Thẩm Oanh, lúc ăn cơm nhìn thấy cô hắn sẽ nôn mất!
Thẩm Oanh suýt bật cười: "Hai người các người kẻ tung người hứng, không đi diễn hài thì phí quá. Phiền các người làm rõ cho, người ngăn cản hai người ở bên nhau là nhà họ Bạc chứ không phải tôi."
"Thật kinh tởm!" Thẩm Oanh ném lại hai chữ, rồi đóng sập cửa phòng thay đồ lại.
Phía sau, Bạc Kình đang trốn cũng bước ra.
Đoạn đối thoại của ba người vừa rồi, anh đều nghe thấy hết.
Thẩm Oanh dường như không bị ảnh hưởng quá nhiều: "Thấy rồi chứ, cháu trai chú ra nông nỗi này, tôi dù có ngủ với một trăm người đàn ông thì cũng chẳng có cảm giác tội lỗi."













