Sau Khi Ly Hôn, Tôi Đưa Con Ra Nước Ngoài – Chương 6: Không đến mức trùng hợp vậy chứ
Sau Khi Ly Hôn, Tôi Đưa Con Ra Nước Ngoài
Túy Tiên Cư là một nhà hàng tư nhân có tiếng ở thành phố Hải, phục vụ chu đáo, món ăn lại đầy đủ sắc hương vị, chỉ mở cửa đặt bàn cho khách hàng cao cấp, thời gian đặt bàn thậm chí phải trước cả một tháng.
Tịch Mộ Vi cũng phải nhờ vả vài mối quan hệ mới lấy được lượt đặt vào ngày hôm qua.
Bài trí trong nhà hàng cũng rất nhã nhặn, mỗi vị trí ngồi đều được ngăn cách bằng bình phong, mặt trước làm một cửa gỗ nhỏ, không làm trần kín. Ban đêm khi dùng bữa, đèn chùm phía trên tạo cảm giác vô cùng ấm cúng, khá có ý thơ như người xưa uống rượu dưới trăng.
Mấy người đẩy cửa đi vào, ngồi xuống một chiếc bàn tròn.
Rất nhanh, nhân viên phục vụ đã bưng các món ăn lên.
Giang Noãn Noãn sợ bé gái bên cạnh không tự nhiên nên chú ý toàn bộ đều đặt trên người bé, thỉnh thoảng lại gắp thức ăn, lau miệng cho bé.
Triêu Triêu Mộ Mộ ngồi ở bên kia của cô, nhìn má em gái phồng lên vì ăn thì thấy vô cùng đáng yêu, ân cần bóc tôm cho em gái.
Đứa trẻ được hai cậu nhóc đút ăn đến mức cái miệng không thể dừng lại được, chuyên tâm giải quyết ngọn núi nhỏ đang ngày càng cao trước mặt.
"Nghe nói gì chưa, tiểu công chúa nhà họ Lệ bị mất tích rồi, nhà họ Lệ phái lượng lớn nhân lực xới tung cả thành phố Hải lên rồi mà vẫn chưa tìm thấy đấy!"
Lúc này, ở bàn bên cạnh truyền đến tiếng bàn tán nho nhỏ.
Một giọng nói khác tỏ ra có chút cẩn trọng: "Không lẽ là bị bắt cóc rồi chứ? Tên hung thủ đó gan to thật đấy, vị tiểu công chúa đó của nhà họ Lệ chính là con ngươi trong mắt Lệ Bạc Thâm, bình thường yêu thương quý mến muốn chết, dám ra tay với nó đúng là sống không biết sợ nữa rồi..."
Nghe thấy tên Lệ Bạc Thâm, Giang Noãn Noãn vô thức chậm lại động tác, có chút mất tập trung.
Tiếng bàn tán bàn bên vẫn tiếp tục: "Còn phải nói sao, vị tiểu công chúa đó tuy là một đứa trẻ câm, lớn chừng này rồi chưa từng cất lời nói câu nào, nhưng không đỡ nổi số người ta tốt, đầu thai vào một gia đình tốt như vậy!"
Câm?
Trong mắt Giang Noãn Noãn xẹt qua một tia kinh ngạc, hoàn toàn dừng lại động tác.
Tiểu công chúa mà Lệ Bạc Thâm coi như con ngươi trong mắt là một đứa trẻ câm.
Đứa trẻ mà cô nhặt được này từ đầu đến cuối chưa từng cất lời.
Thần thái và ăn mặc của bé gái quả thực cũng rất xứng với địa vị của nhà họ Lệ.
Hơn nữa, vừa rồi trong điện thoại, giọng nói của người đàn ông đó...
Nghĩ đến đây, Giang Noãn Noãn đè nén sự chấn động trong lòng, nhìn đứa trẻ đang ngồi bên tay trái mình.
Đứa trẻ như cảm nhận được điều gì, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của cô, trong đôi mắt to tròn tràn ngập sự thắc mắc.
Bốn mắt nhìn nhau, Giang Noãn Noãn chỉ cảm thấy một luồng sét đánh ngang tai.
"Đứa trẻ này... không lẽ là con gái của Lệ Bạc Thâm đấy chứ?"
Tịch Mộ Vi cũng dừng đũa, chằm chằm nhìn bé gái vài giây, lòng chùng xuống, mang theo tâm lý ăn may hỏi: "Không đến mức trùng hợp vậy chứ?"
Là bạn thân nhất của Giang Noãn Noãn, Tịch Mộ Vi hiểu rõ tất cả những gì xảy ra sáu năm trước.
Đứa trẻ này nhìn qua cũng chỉ tầm năm sáu tuổi, lớn ngang ngửa với Triêu Triêu, Mộ Mộ.
Nếu như đây thật sự là con gái của Lệ Bạc Thâm thì chỉ có thể giải thích rằng năm đó sau khi bạn thân cô ly hôn với anh, người đàn ông đó quay lưng đi đã cùng ánh mặt trăng bạch nguyệt quang sinh ra một đứa con gái!
Đã sốt sắng đến mức đó rồi sao?
Tịch Mộ Vi chỉ cần nghĩ đến thôi đã thấy không đáng thay cho bạn thân mình rồi.
Giang Noãn Noãn không biết suy nghĩ trong lòng cô, chỉ là nghĩ đến những chuyện xảy ra sau khi nhặt được bé gái, càng nghĩ càng khẳng định đây chính là con gái của Lệ Bạc Thâm.
Trong phút chốc, sắc mặt cô vô cùng xấu xí: "Tớ cảm thấy, chính là trùng hợp như vậy đấy."
Thấy cô khẳng định như vậy, lòng Tịch Mộ Vi cũng chìm xuống đáy, liếc nhìn bé gái đang vẻ mặt mờ mịt rồi hạ thấp giọng hỏi Giang Noãn Noãn: "Vậy bây giờ phải làm sao? Lệ Bạc Thâm chắc là đang trên đường đến rồi."
Sắc mặt Giang Noãn Noãn kinh ngạc bất định.
Một lúc sau, cô lấy điện thoại ra đẩy đến bên tay Tịch Mộ Vi: "Cậu cầm điện thoại của tớ, chút nữa cứ nói là cậu gọi điện. Tớ dẫn Triêu Triêu Mộ Mộ ra bãi đỗ xe đợi cậu trước."
Tịch Mộ Vi hiểu ý gật đầu.
Giang Noãn Noãn nhìn bé gái vẫn chưa kịp phản ứng bên cạnh, trong lòng rốt cuộc vẫn mềm yếu: "Đứa trẻ này giao lại cho cậu đấy."
Dặn dò một câu, cô liền quay đầu nhìn hai đứa nhỏ nhà mình: "Đi thôi."
Triêu Triêu Mộ Mộ cũng không hỏi nhiều, ngoan ngoãn đứng dậy đi theo sau cô.
Lúc đi qua bên cạnh bé gái, vạt áo của Giang Noãn Noãn bị một bàn tay nhỏ túm chặt lấy.
Giang Noãn Noãn ánh mắt phức tạp ngoái đầu nhìn bé một cái.
Đứa trẻ túm chặt lấy vạt áo cô, trong đôi mắt to tròn tràn ngập sự hoảng loạn.
Thấy dáng vẻ đáng thương của bé, Giang Noãn Noãn rốt cuộc vẫn không thể nhẫn tâm được.
Cho dù giữa cô và Lệ Bạc Thâm từng xảy ra chuyện gì đi nữa thì đứa trẻ rốt cuộc vẫn vô tội.
Cuối cùng, Giang Noãn Noãn vẫn an ủi một câu: "Cô có việc phải đi trước rồi, cô này sẽ chăm sóc cháu, cháu ngoan ngoãn ở đây đợi nhé, ba cháu chút nữa là đến nơi rồi."
Nói xong, cô có chút nhẫn tâm gỡ bàn tay nhỏ của đứa trẻ ra, sải bước rời khỏi bao lăm, suốt chặng đường không dám ngoái đầu nhìn lại.
Cùng lúc đó, Tịch Mộ Vi vội vàng bảo người dọn dẹp bớt ba bộ bát đũa thừa đi.
Nhân viên phục vụ vừa dọn bát đũa đi không lâu thì cửa gỗ đã bị người ta đẩy mạnh ra.
Một toán bảo vệ áo đen ăn mặc chỉnh tề, huấn luyện bài bản xếp thành hai hàng, chừa ra một lối đi ở giữa.
Tịch Mộ Vi thấy trận thế này thì theo bản năng sống lưng thẳng tắp, cố tỏ ra bình tĩnh nhìn ra cửa.
Chỉ thấy Lệ Bạc Thâm khuôn mặt lạnh lùng, sải đôi chân dài từ bên ngoài sải bước đi vào.













