Sau Khi Ly Hôn, Tôi Đưa Con Ra Nước Ngoài – Chương 228: Một cái cớ mà thôi
Sau Khi Ly Hôn, Tôi Đưa Con Ra Nước Ngoài
"Tôi đâu có van xin anh giúp tôi."
Nửa ngày sau, Giang Noãn Noãn mới thản nhiên cất lời, tông giọng vẫn xa cách như cũ.
Lệ Bạc Thâm khẽ nhíu mày, đuôi mắt chân mày tràn ngập sự không hài lòng: "Vậy sao? Nếu tôi không ra tay thì vừa rồi cô định làm thế nào?"
Giang Noãn Noãn rủ mắt: "Tôi là bác sĩ, tự nhiên sẽ có cách của tôi."
Nghiên cứu châm cứu nhiều năm, Giang Noãn Noãn quá rõ huyệt vị nào có thể khiến người ta mất đi khả năng tấn công trong chốc tát mà lại không gây chết người.













