Sau Khi Ly Hôn, Tôi Đưa Con Ra Nước Ngoài – Chương 18: Phục vụ cô thêm một lần nữa
Sau Khi Ly Hôn, Tôi Đưa Con Ra Nước Ngoài
Trong phòng bao trống không một ai.
Sau khi Lệ Bạc Thâm đi vào liền tiện tay đóng cửa lại.
Trong phút chốc, căn phòng yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng thở của nhau.
Giang Noãn Noãn nhìn quanh một lượt, cảm thấy nguy hiểm vô cớ dâng lên, liền giằng co dữ dội.
"Anh muốn làm gì? Buông tôi ra!"
Giây tiếp theo, cô liền bị người đàn ông ép chặt vào góc tường mà không tốn chút sức lực nào.
Cơ thể hai người gần như dán chặt lấy nhau.
Hơi thở nóng hổi của hắn phả nhẹ bên tai cô.
Động tác giằng co của Giang Noãn Noãn lập tức dừng lại. Cô tựa vào tường, cơ thể căng cứng, ngay cả nhịp thở cũng vô thức chậm lại.
Khoảng cách này, chỉ cần biên độ thở của cô lớn một chút thôi cũng có thể chạm vào người trước mặt.
Trong phòng bao hoàn toàn im lặng.
Giang Noãn Noãn nghiến chặt răng, đầu óc hỗn loạn.
Cho dù thời gian có qua bao lâu đi nữa, áp lực người đàn ông này mang lại cho cô vẫn mạnh mẽ như cũ.
Chỉ là... Quan hệ của họ đã sớm thay đổi.
Giang Noãn Noãn bấm mạnh vào lòng bàn tay, ép bản thân phải bình tĩnh lại.
Họ đã ly hôn rồi!
Cô và Lệ Bạc Thâm bây giờ không còn một chút quan hệ nào!
Họ đã là người của hai thế giới!
Nghĩ đến đây, Giang Noãn Noãn hít sâu một hơi, thản nhiên lên tiếng:
"Lệ Bạc Thâm, anh buông tôi ra, có chuyện gì có thể nói chuyện đàng hoàng."
Nghe thấy giọng điệu nhạt nhẽo của cô, Lệ Bạc Thâm hơi ngẩn ra. Một lúc sau, hắn lùi lại nửa bước, nhưng vẫn không thả tự do cho cô.
Giang Noãn Noãn thở phào trong lòng, nét mặt càng thêm thản nhiên.
"Cô không có gì muốn nói với tôi sao?"
Thấy sự thay đổi trong nét mặt cô, Lệ Bạc Thâm nheo mắt lại.
Có lẽ vì đã nghĩ thông suốt, Giang Noãn Noãn nghe câu này thì lòng không còn gợn sóng, xa cách nói:
"Lệ tổng, chúng ta đã ly hôn sáu năm rồi. Tôi dường như... Không có gì để nói với anh."
Lời vừa dứt, cằm Giang Noãn Noãn lập tức bị Lệ Bạc Thâm dùng lực bóp chặt.
Cô buộc phải ngẩng lên, đối diện với mắt hắn.
"Cô gọi tôi là gì?"
Cơn giận nơi đáy mắt Lệ Bạc Thâm như chực phun trào.
Giang Noãn Noãn nén đau đớn, ngoảnh mặt đi, không lên tiếng nữa.
Thấy dáng vẻ im lặng của cô, Lệ Bạc Thâm càng thêm giận dữ.
Lệ tổng?
Xưng hô này thật là xa lạ làm sao!
Cũng phải, sáu năm rồi!
Người phụ nữ này chẳng phải luôn nhẫn tâm như vậy sao?
Nhẫn tâm đến mức ngay cả con gái ruột của mình cũng có thể bỏ lại không cần, coi như người dưng!
Không ai nhẫn tâm hơn cô cả!
"Giang Noãn Noãn, ở trước mặt tôi giả vờ làm người xa lạ cái gì?"
Lệ Bạc Thâm tăng thêm lực tay.
Giang Noãn Noãn bị đau, nhíu chặt mày xoay mắt lại nhìn hắn, trong mắt tràn ngập sự kháng cự.
Lệ Bạc Thâm nhếch môi mỉa mai:
"Kẻ ban đầu mồm năm miệng mười nói thích tôi, yêu tôi chẳng phải là cô sao? Bây giờ lại giả vờ làm người xa lạ với tôi? Cô quên mất chuyện đã làm với tôi năm đó rồi à? Cô quên nhưng tôi chưa quên!"
Không ngờ hắn lại tự miệng nhắc lại chuyện sáu năm trước, Giang Noãn Noãn không khỏi ngẩn ngơ vài giây.
Chuyện đêm đó, làm sao cô quên được?
Đêm đó, cô gần như dâng hiến tất cả để tiếp cận hắn, chỉ vì một chút ấm áp mong manh.
Nghĩ đến tâm trạng lúc đó, Giang Noãn Noãn thắt lại trong lòng. Bàn tay buông thõng bên người siết chặt thành nắm đấm, không chịu yếu thế lên tiếng:
"Tôi nhớ chứ. Sao nào? Lệ tổng bây giờ cảm thấy mình chịu thiệt, muốn đòi lại sao? Nói đi, muốn tôi bồi thường thế nào?"
Cơn giận quanh người Lệ Bạc Thâm càng lúc càng dâng cao, áp lực trong phòng bao thấp đến đáng sợ.
Cơn đau ở cằm ngày càng rõ rệt, Giang Noãn Noãn vẫn gượng ép, mặt không đổi sắc nói hết câu:
"Nói thật thì đêm đó anh không có ý thức mấy, tôi cũng chẳng có cảm giác gì, bây giờ nhớ lại cũng chỉ đến thế mà thôi. Nhưng đúng là tôi đã ra tay với anh, vậy nên anh muốn bồi thường thì tôi cũng không có ý kiến."
Rất tốt, qua vài năm, người phụ nữ này đã biết chọn từ ngữ nào để chọc tức hắn rồi.
Lệ Bạc Thâm nguy hiểm nheo mắt lại.
Đêm đó, hắn đúng là không có chút ý thức nào, tình hình cụ thể ra sao cũng không nhớ rõ.
Nhưng với giọng điệu này của Giang Noãn Noãn, đổi lại là bất kỳ người đàn ông nào cũng sẽ bị chọc tức.
Sau vài giây im lặng, Lệ Bạc Thâm nâng cằm cô lên một chút, giọng nói u lạnh:
"Chỉ đến thế thôi sao? Đã để cô tạo ra hiểu lầm như vậy, tôi không ngại phục vụ cô thêm một lần nữa."
Trong mắt Giang Noãn Noãn xượt qua một vệt hoảng loạn. Nhìn người đàn ông nghiêng mình áp tới, cô muốn trốn tránh nhưng đã không còn đường lùi.













