Sau Khi Ly Hôn, Tôi Đưa Con Ra Nước Ngoài – Chương 15: Gặp lại
Sau Khi Ly Hôn, Tôi Đưa Con Ra Nước Ngoài
Nghe thấy câu hỏi của cô, Cố Vân Xuyên thu lại nụ cười, nghiêm nét mặt nói: "Vấn đề này đã và đang nghĩ cách giải quyết rồi."
Giang Noãn Noãn nhíu mày nhìn anh, đợi câu tiếp theo.
"Gần đây anh có tiếp xúc với một nhà cung ứng dược liệu, đã đàm phán với họ về vấn đề hợp tác lâu dài rồi, chỉ còn thiếu bước ký hợp đồng nữa thôi. Thời gian ký hợp đồng cũng đã hẹn xong rồi, chính là chiều ngày mai.
Trước đây sở dĩ luôn không thuận lợi là vì viện nghiên cứu giai đoạn đầu vẫn luôn ở giai đoạn xây dựng, nhiều chuyện vụn vặt phức tạp cần xử lý, nhân sự cũng không mấy ổn định, cũng chỉ khoảng thời gian này mới rốt cuộc ổn định trở lại.
Ngoài ra, dược liệu ở thành phố Hải cơ bản đều bị các thương nhân dược liệu lớn độc quyền, cung không đủ cầu. Cộng thêm việc chúng ta lại là mặt hàng mới nên nhiều nhà cung ứng cố tình đẩy giá lên cao. Dẫn đến việc chúng ta mất không ít thời gian vào việc đè giá nên mới kéo dài đến tận bây giờ."
Cố Vân Xuyên giải thích sơ qua tình hình trước đó.
Nói thì đơn giản nhưng một người làm nghiên cứu khoa học như anh khoảng thời gian này đàm phán với những thương nhân gian xảo đó thực sự là đã chịu không ít khổ sở.
Những chuyện này anh không nói chi tiết nhưng Giang Noãn Noãn cũng có thể nghĩ ra được.
Là người phụ trách viện nghiên cứu, tự nhiên phải lo liệu các việc lớn nhỏ của viện nghiên cứu, gặp phải khó khăn cũng là chuyện thường tình.
Cô lúc ở nước ngoài ít nhiều cũng từng gặp qua.
Nghe xong lời giải thích của Cố Vân Xuyên, sắc mặt Giang Noãn Noãn cũng dịu lại: "Khoảng thời gian này vất vả cho anh rồi."
Khóe môi Cố Vân Xuyên hơi nhếch lên: "Không vất vả, đây là việc anh nên làm mà."
"Lần này nhà cung ứng dược liệu là bên nào vậy?"
Giang Noãn Noãn lại chuyển sang nói chuyện chính: "Nếu được thì chiều mai lúc ký hợp đồng tôi đi cùng anh, sau này tôi phải tiếp quản các công việc liên quan của viện nghiên cứu, về tình về lý cũng nên qua chào hỏi bọn họ một tiếng."
Cố Vân Xuyên không có ý kiến: "Được, chiều mai anh gọi em."
Giang Noãn Noãn gật đầu.
Hai người cùng nhau trở về văn phòng của Giang Noãn Noãn, thấy người phía sau vẫn chưa đi, Giang Noãn Noãn có chút khó hiểu: "Còn có chuyện gì nữa sao?"
Cố Vân Xuyên mỉm cười nho nhã: "Muốn hỏi em một chút tối nay em có rảnh không, hôm nay là ngày đầu tiên em đến điểm danh, anh có tổ chức một bữa tiệc coi như đón gió cho em, đồng thời cũng để em và mọi người trong viện quen biết nhau một chút."
Nghe vậy, chân mày Giang Noãn Noãn giãn ra: "Cảm ơn anh, tối nay để tôi mời, sau này mọi người cùng nhau làm việc, tôi là người phụ trách nên biểu thị một chút."
Cố Vân Xuyên thấy cô đồng ý cũng không tính toán chi tiết nhỏ này, mỉm cười gật đầu: "Được, vậy tan làm gặp lại."
Nói xong anh định đi.
Giang Noãn Noãn gọi anh lại: "Chút nữa mang những tài liệu cần tôi xử lý qua đây cho tôi nhé, dù sao cũng không có việc gì, tiện thể xem trước."
"Được, anh đi lấy ngay đây."
Cố Vân Xuyên rất nhanh đã mang tài liệu qua.
Gửi tới xong anh lại lịch sự lui ra ngoài, tiện tay khép cửa lại cho cô.
Trong văn phòng chỉ còn lại một mình cô.
Giang Noãn Noãn lấy điện thoại ra gọi cho Tịch Mộ Vi: "Mộ Vi, tối nay cậu có rảnh không? Tối nay đón Triêu Triêu Mộ Mộ giúp tớ nhé, tối nay tớ có chút việc chắc phải muộn mới về được."
Tịch Mộ Vi cũng không truy hỏi cô có việc gì, trực tiếp đáp một chữ "Được".
Sắp xếp xong cho hai đứa nhỏ, Giang Noãn Noãn bắt đầu xem tài liệu.
Cho đến khi Cố Vân Xuyên gõ cửa bên ngoài cô mới thoát ra khỏi công việc.
Đã đến giờ tan làm rồi.
"Thời gian trôi qua nhanh thật đấy..."
Giang Noãn Noãn cầm lấy áo khoác, đứng dậy đi ra ngoài.
Cố Vân Xuyên mỉm cười: "Em làm việc chú tâm nên không chú ý đến cũng là bình thường."
Hai người vừa đi vừa nói chuyện.
Từ viện nghiên cứu đi ra, lên xe của Cố Vân Xuyên đi về phía nhà hàng.
Đi được hơn mười phút, Cố Vân Xuyên ra hiệu cho cô nhìn phía trước: "Đến nơi rồi đấy."
Giang Noãn Noãn ngẩng đầu nhìn một cái, chỉ thấy một tòa nhà mang phong cách cổ kính, dựng bên bờ sông, từ xa cũng có thể nhìn thấy bên trên chạm rồng khắc phụng, khá có phong vị.
Nhà hàng này tên là Vọng Giang Lâu.
Cố Vân Xuyên đỗ xe xong, hai người một trước một sau đi về phía cửa lớn Vọng Giang Lâu.
Ngay khi họ bước vào cửa, trong màn đêm, một chiếc Rolls-Royce từ từ dừng lại bên đường.
Lộ Khiêm từ trên xe bước xuống, kéo cửa xe phía sau ra.
Vóc dáng cao ráo của Lệ Bạc Thâm xuất hiện trong màn đêm, đôi mắt đen nheo lại, định hình nhìn chằm chằm vào cửa Vọng Giang Lâu.
Vừa rồi ở trên xe, anh phân minh nhìn thấy một bóng hình cực kỳ giống Giang Noãn Noãn.













