Sau Khi Ly Hôn, Tôi Đưa Con Ra Nước Ngoài – Chương 13: Hai người không phải là anh em đó chứ
Sau Khi Ly Hôn, Tôi Đưa Con Ra Nước Ngoài
Tiểu Tinh Tinh ngã xuống đất rất đau, cũng rất tủi thân, theo bản năng xoa xoa bàn tay nhỏ của mình, mắt đỏ ngầu.
Bé hít hít mũi, từ dưới đất bò dậy rồi từ trong hộc bàn lấy ra một cuốn sổ nhỏ, nắn nót viết từng nét chữ.
Các bạn nhỏ đã quen thuộc với việc này.
Con câm này không biết nói, bình thường đều viết chữ trên cuốn sổ nhỏ để giao tiếp với chúng.
Thế nhưng vì rất ít người chơi cùng bé nên cuốn sổ nhỏ này xuất hiện cũng rất ít khi.
Chẳng mấy chốc Tiểu Tinh Tinh đã viết xong, lật ngược cuốn sổ nhỏ lại đưa ra trước mặt Điềm Điềm: "Xin lỗi."
Nhìn thấy chữ trên đó, Điềm Điềm hừ lạnh một tiếng, chống nạnh chất vấn: "Mày dám bảo tao xin lỗi sao? Lệ Tinh Tình, mày gan to rồi đấy đúng không, có phải muốn ăn đòn không!"
Nói rồi cô bé oai phong lẫm liệt đi về phía Tiểu Tinh Tinh, giơ tay ra lại muốn đẩy.
Tiểu Tinh Tinh căn bản không ngờ Điềm Điềm lại còn ra tay nữa, căn bản không kịp phản ứng, nhất thời đơ người tại chỗ.
Triêu Triêu Mộ Mộ cũng vẫn luôn chú ý đến tình hình bên này.
Vừa rồi Điềm Điềm đẩy Tiểu Tinh Tinh một cái đó rất đột ngột, mọi người đều không chú ý tới, mãi đến khi Tiểu Tinh Tinh ngã xuống hai đứa mới thấy.
Bây giờ thấy bạn nữ đó lại còn muốn ra tay, hai đứa nhỏ không chịu nổi nữa rồi.
"Đủ rồi đấy, sao bạn lại có thể ăn hiếp người khác như vậy chứ!"
Triêu Triêu sa sầm mặt nhỏ, chắn trước mặt Tiểu Tinh Tinh, mặt lạnh chằm chằm nhìn Điềm Điềm.
Thấy cậu nhóc đột nhiên chắn trước mặt Tinh Tinh, Điềm Điềm không khỏi ngẩn ngơ.
Triêu Triêu nói một cách đàng hoàng: "Mẹ bạn không dạy bạn sao? Làm sai chuyện thì phải xin lỗi, bạn đẩy bạn ấy thì vốn dĩ nên xin lỗi bạn ấy!"
Cậu nhóc tuy tuổi còn nhỏ nhưng khi sa sầm mặt xuống cũng có một luồng khí thế bẩm sinh.
Điềm Điềm nhất thời hoảng hốt, mắt nhìn quanh bốn phía muốn các bạn nhỏ khác nói giúp mình một câu.
Hồi lâu không thấy có ai đứng ra, chỉ đành chột dạ tự mình biện minh: "Tớ, tớ..."
"Tớ" nửa ngày trời cũng không thốt ra nổi câu tiếp theo.
Thấy mặt cô bé đỏ gấc lên rồi, Mộ Mộ bất lực đi qua: "Bạn học này ơi, bạn đang yên đang lành sao lại có thể đánh người chứ, đây là hành vi không tốt đâu! Trẻ con là không được đánh nhau đâu nhé! Cho nên bạn mau xin lỗi em gái câm đi!"
So với Triêu Triêu, giọng điệu của Mộ Mộ lại hòa nhã hơn không ít, nhưng cũng透 ra một luồng nghiêm khắc.
Điềm Điềm liếc nhìn cậu nhóc một cái, vành mắt từ từ đỏ lên, dáng vẻ sắp sửa khóc đến nơi.
Thấy vậy, Mộ Mộ chớp chớp mắt, kéo dài giọng nói: "Đừng khóc, khóc là không đẹp nữa đâu, làm đứa trẻ xấu cũng sẽ trở nên không đẹp đâu nhé! Đứa trẻ xấu mới đánh người, nếu bạn không muốn làm đứa trẻ xấu thì mau xin lỗi em gái câm tử đàng hoàng đi, em ấy tha lỗi cho bạn rồi thì bạn lại là đứa trẻ ngoan rồi!"
Nghe thấy vậy, Điềm Điềm dùng sức hít mũi một cái, ép ngược nước mắt trong mắt trở lại.
Cô bé mới không muốn làm đứa trẻ không đẹp đâu!
Thế nhưng, làm đứa trẻ xấu cũng sẽ trở nên không đẹp...
Điềm Điềm đắn đo một lúc rồi sụt sịt mũi xin lỗi Tiểu Tinh Tinh: "Xin lỗi, tớ không nên đẩy bạn, bạn có thể tha lỗi cho tớ không?"
Tiểu Tinh Tinh nhìn cô bé hồi lâu rồi gật đầu.
"Thế mới đúng chứ!"
Mộ Mộ nhe răng mỉm cười: "Mọi người đều là bạn học, phải hòa thuận với nhau mới được nha!"
Điềm Điềm thấy Tiểu Tinh Tinh bằng lòng tha lỗi cho mình liền miễn cưỡng gật đầu.
Mọi người đều hùa theo lời Mộ Mộ, Triêu Triêu lại quay người nhìn về phía Tiểu Tinh Tinh: "Thế nào rồi? Vừa rồi không bị thương đấy chứ?"
Tiểu Tinh Tinh lặng lẽ giấu bàn tay bị thương ra sau lưng, lắc lắc đầu với Triêu Triêu.
Mộ Mộ không biết từ lúc nào cũng ghé lại gần, thấy bé gượng ép, trong mắt có chút nghi vấn: "Tớ vừa rồi rõ ràng thấy bạn va phải rồi, sao có thể không sao được chứ? Để tớ xem nào!"
Nói rồi không đợi Tiểu Tinh Tinh kịp phản ứng liền một phát chộp lấy bàn tay đó của Tiểu Tinh Tinh.
Tiểu Tinh Tinh còn có chút co rụt, muốn rụt tay lại.
Thế nhưng làn da bé trắng nõn nà, vết đỏ nho nhỏ trên lưng bàn tay liền trở nên đặc biệt rõ ràng.
Nhìn thấy vết đỏ đó, Triêu Triêu một lần nữa xác nhận với bé: "Cậu thật sự không đau sao?"
Tiểu Tinh Tinh vẻ mặt nghiêm túc gật đầu, nhưng trong mắt lại còn có chút đỏ đỏ.
Thấy vậy, Triêu Triêu Mộ Mộ không hẹn mà cùng nhíu chặt chân mày lại.
Đỏ mạnh như thế này làm sao mà không đau cho được? Cái này đều đã sưng lên rồi, ngoảnh lại biết đâu chừng còn bị bầm tím nữa đấy!
"Chúng tớ dẫn cậu đi tìm cô giáo, để bác sĩ xem sao."
Triêu Triêu ra quyết định không thể chối cãi.
Tiểu Tinh Tinh còn muốn rụt tay lại nhưng đã bị Mộ Mộ nắm chặt lấy, kéo bé đi theo sau anh trai, suốt chặng đường đi đến văn phòng cô giáo.
Nhìn thấy vết thương trên tay Tiểu Tinh Tinh, cô giáo hỏi qua diễn biến sự việc liền vội vàng dẫn họ đến phòng y tế của trường.
Vết thương của Tiểu Tinh Tinh không nghiêm trọng, tuy nhiên bác sĩ trường cũng không dám lơ là, giúp xịt thuốc rồi lại xoa xoa cho bé một lúc.
Sau khi kết thúc, nhìn thấy hai đứa nhỏ đã đợi bên cạnh hồi lâu, bác sĩ trường không khỏi khen ngợi: "Hai đứa nhỏ này là mới đến sao? Sao trước đây chưa từng gặp qua nhỉ? Trông đáng yêu thật đấy, sau này chắc chắn lại là nhân tố làm khuynh đảo thiên hạ mất thôi! Hơn nữa... với bé gái này còn khá là giống nhau nữa chứ, không phải là anh em đó chứ?"
Triêu Triêu Mộ Mộ nghe thấy vậy không khỏi liếc nhìn nhau một cái, sau đó ăn ý nhìn về phía Tiểu Tinh Tinh bên cạnh.
Hai đứa ngược lại không kinh ngạc, dù sao thì Tiểu Tinh Tinh với chúng là cùng một người ba.
Anh em cùng cha khác mẹ, trông giống nhau cũng chẳng có gì là lạ cả.
Người khác bình thường cũng từng nói đường nét lông mày của chúng không giống mami.
Tinh Tinh cũng chằm chằm nhìn hai người anh, thắc mắc nghĩ trong lòng, giống sao?
Bác sĩ trường xử lý xong vết thương cho Tiểu Tinh Tinh, cô giáo liền dẫn ba đứa nhỏ rời đi.
Đến lớp học, Tiểu Tinh Tinh bước từng bước nhỏ đi theo sau chúng như một chiếc đuôi nhỏ vậy.
Đến chỗ ngồi, ba người lần lượt ngồi xuống.
Triêu Triêu Mộ Mộ vốn tưởng rằng đây coi như nhiệm vụ của chúng đã kết thúc, nào ngờ thời gian tiếp theo chỉ cần là giờ ra chơi, chúng đi đến đâu là con câm lại đi theo đến đó.
Chiếc đuôi này rốt cuộc lại vẩy không rơi rồi!
Hơn nữa lúc đi học, con câm cũng luôn lén nhìn chúng.
Mấy lần như vậy, Triêu Triêu không chịu nổi nữa rồi, nhíu lông mày đối diện với ánh mắt của bé: "Cậu đi theo chúng tớ làm gì?"
Giọng điệu không tính là tệ nhưng lại không có quá nhiều cảm xúc, thậm chí có chút lạnh nhạt.
Tiểu Tinh Tinh bị cậu nhóc dọa cho giật mình một cái, ánh mắt né tránh một chút, mấy giây sau lại nhìn qua.
Triêu Triêu nhíu lông mày nhỏ.
Cậu nhóc đối với đứa em gái này quả thực rất có cảm tình, trông xinh đẹp, đáng yêu.
Nếu như đổi lại một thân phận khác, cậu nhóc và Mộ Mộ nhất định sẽ bảo vệ bé như một tiểu công chúa vậy.
Thế nhưng con câm này lại là con gái của ba!
Chúng nếu như đối tốt với bé thì sẽ có lỗi với mami!
Cậu nhóc muốn nhẫn tâm không thèm đếm xỉa đến, con câm này lại tội nghiệp nhìn chúng!
Cậu nhóc muốn bảo bé đi xa chúng một chút thì lại thấy Tiểu Tinh Tinh bắt đầu viết chữ trên cuốn sổ.
"Tớ muốn làm bạn với các cậu."
Chẳng mấy chốc Tiểu Tinh Tinh giơ cuốn sổ lên, che đi nửa dưới khuôn mặt, chỉ để lộ ra một đôi mắt to sáng long lanh.













