Sau khi giả chết quay trở lại, tôi bị phản diện bệnh kiều nhốt trong “phòng tối”. – Chương 44: Ôn Ninh, ngoan nào
Sau khi giả chết quay trở lại, tôi bị phản diện bệnh kiều nhốt trong “phòng tối”.
Không biết vì sao, nghe thấy giọng Bạc Nghiễn khoảnh khắc ấy, Ôn Ninh bỗng rất muốn khóc.
Gã gân guốc khoanh tay ra hiệu cho thằng em, thằng em lập tức đọc lên lời thoại chuyên thuộc bọn bắt cóc.
"Bạc Tự Bạch đúng không, đàn bà của mày đang trong tay chúng tao……"
Ôn Ninh nghiến răng, lũ ngu si này, các người bắt nhầm người rồi có biết không!
Bên kia Bạc Nghiễn im lặng một lúc, "Lừa đảo?"
Gã gân guốc chửi một tiếng, giật điện thoại từ tay thằng em, túm tóc Ôn Ninh gầm lên, "Nói!"
Da đầu Ôn Ninh suýt bị giật rời, trong lòng muốn giết bọn bắt cóc này luôn.













