Sau khi giả chết quay trở lại, tôi bị phản diện bệnh kiều nhốt trong “phòng tối”. – Chương 22: Tôi không thích Bạc Tự Bạch nữa
Sau khi giả chết quay trở lại, tôi bị phản diện bệnh kiều nhốt trong “phòng tối”.
Ôn Kính vẫn chỉ là một sinh viên đại học ngây ngô đơn thuần. Cộng hết tâm cơ trong người cậu ta với nguyên chủ lại, e rằng còn chưa bằng một phần mười của Bạc Nghiễn.
Nói trắng ra là thiếu tâm nhãn.
Mà Ôn Kính thiếu tâm nhãn vừa nghe chị mình bị chó cắn, lập tức truy hỏi ngay là con chó nào:













