Sau khi giả chết quay trở lại, tôi bị phản diện bệnh kiều nhốt trong “phòng tối”. – Chương 18: Sống hẹp hòi như thế này đúng là quá đã!
Sau khi giả chết quay trở lại, tôi bị phản diện bệnh kiều nhốt trong “phòng tối”.
“Giang Đinh Vãn!”
Ôn Ninh không kịp suy nghĩ, lập tức hét lớn một tiếng!
Cái thìa trong tay Giang Đinh Vãn đã đưa tới bên môi rồi, vậy mà vẫn bị tiếng quát chói tai như sét đánh giữa trời quang của cô làm cho run tay.
“Keng” một tiếng, chiếc thìa lại rơi trở vào trong bát yến đã bị bỏ thuốc.
Không đợi đám người có mặt phản ứng lại, Ôn Ninh đã bước nhanh tới, chỉ vào bát yến trong tay Giang Đinh Vãn, quay sang quát một bà giúp việc đứng bên cạnh đang hầu bữa sáng:
“Cái đó là cái gì?”
Bà Vương bị quát đến ngơ ra.













