Sau khi giả chết quay trở lại, tôi bị phản diện bệnh kiều nhốt trong “phòng tối”. – Chương 14: Kẻ xấu vắt óc mưu tính, còn không bằng một phút ngu người lóe sáng.
Sau khi giả chết quay trở lại, tôi bị phản diện bệnh kiều nhốt trong “phòng tối”.
Ngày hôm sau, Ôn Ninh bị đồng hồ sinh học đánh thức.
Lúc mở mắt ra, trước mặt chỉ là một mảng tối om. Ôn Ninh ngơ ngác mất mấy giây, sau đó trong lòng bỗng hoảng hốt:
Nhĩ Khang, phòng tối thế này, sao anh không bật đèn?! Nhĩ Khang? Nhĩ Khang anh nói gì đi chứ, Nhĩ Khang!
Ôn Ninh còn tưởng mình mù rồi, hoảng loạn vươn tay mò điện thoại bên gối.
Khoảnh khắc ánh sáng chói mắt từ màn hình điện thoại chiếu sáng cả căn phòng, Ôn Ninh mới thở phào nhẹ nhõm. Còn tốt còn tốt, chưa mù.
Nhưng vừa nhìn giờ, cô lập tức phát hoảng—đã gần tám rưỡi sáng rồi!













