Sau Khi Bị Mẹ Bỏ Rơi, Tiểu Thư Thật Trở Nên Điên Loạn – Chương 8: Khí tức quen thuộc
Sau Khi Bị Mẹ Bỏ Rơi, Tiểu Thư Thật Trở Nên Điên Loạn
"Chậc chậc, không ngờ đấy! Đường đường là người thừa kế tương lai của nhà họ Thời mà mặt mũi lại mỏng manh thế, mới bị trêu chọc một chút đã không chịu nổi rồi." Tô Mộc Vũ lắc đầu, hoàn toàn không để lời đe dọa của Thời Minh Phong vào mắt.
"Nhưng mà, anh sẽ không hủy bỏ cuộc giao dịch này đâu. Bởi vì, anh sẽ sớm hiểu ra rằng, giá trị của tôi đối với anh còn lớn hơn những thứ này nhiều."
"Ồ?"
Thời Minh Phong nhướng mày, ánh mắt nhìn Tô Mộc Vũ có thêm vài phần thích thú.
Có điều, Tô Mộc Vũ không giải thích thêm, chỉ trao cho anh một ánh mắt ngầm bảo "sau này anh sẽ hiểu", rồi quay lưng bước đi đầy tiêu sái.
Thời Minh Phong nhìn bóng lưng thướt tha của người phụ nữ, trong mắt lóe lên một tia tinh quang. Tô Mộc Vũ này quả thực khiến anh bất ngờ. Hồ sơ lý lịch trước đây của cô ta thì bình thường đến không thể bình thường hơn, nhưng hiện tại, những gì cô ta thể hiện lại sâu không lường được.
"Đi điều tra tư liệu trước đây của Tô Mộc Vũ. Nhất định phải chi tiết."
Không hiểu sao, anh luôn cảm thấy trên người Tô Mộc Vũ có một khí tức rất quen thuộc.
Anh không kìm được mà nhớ đến người phụ nữ đã cứu anh năm xưa. Nếu không có sự xuất hiện của cô ấy, anh đã vùi thây trong vụ tai nạn giao thông đó rồi.
Chỉ tiếc là, lúc đó anh nửa tỉnh nửa mê, không nhìn rõ khuôn mặt của cô, chỉ mang máng nhớ đó là một người phụ nữ xinh đẹp.
Cô ấy giống như một thiên thần, trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, đã kéo anh ra khỏi vực sâu thăm thẳm.
"Tôi sẽ tìm được em." Đôi mắt Thời Minh Phong lóe lên sự kiên định, người phụ nữ ấy đã khắc sâu trong tâm trí anh suốt ba năm qua, trở thành một nỗi chấp niệm không thể buông bỏ.
Cuộc thi Thiết kế Thời trang sắp sửa bắt đầu.
Khách khứa bắt đầu ổn định chỗ ngồi, chờ đợi người dẫn chương trình bước lên sân khấu giới thiệu các vị khách mời.
Hứa Như Yên sau khi an ủi Tô Mộc Trừng cũng đi đến ghế Giám khảo, ung dung ngồi xuống.
Bà ta liếc nhìn chiếc ghế trống bên cạnh, khóe môi khẽ nhếch lên. Ngoài MY ra, bà ta chính là trung tâm của toàn hội trường, dù so với các vị giám khảo khác cũng hơn hẳn một bậc.
Ai bảo lý lịch của bà ta chói lọi, từng giành vô số giải thưởng quốc tế lớn nhỏ. Ở đây, ngoại trừ MY, không ai có thể vượt mặt bà ta.
Nhưng mà, sao đến giờ MY vẫn chưa xuất hiện? Bà ta còn định nhân lúc rảnh rỗi này để bàn bạc chuyện hợp tác với cô ấy.
Đúng lúc này, Tô Mộc Vũ bước tới.
Hứa Như Yên nhíu mày, lạnh lùng nói: "Mày lên đây làm gì?"
Tô Mộc Vũ đứng trước mặt bà ta, bình thản nói: "Tôi là khách mời đặc biệt của ban tổ chức."
"Chỉ dựa vào mày sao?" Hứa Như Yên ra mặt khinh bỉ. "Tô Mộc Vũ, ngoài việc ra vẻ ta đây, quyến rũ đàn ông ra, mày còn biết làm gì nữa?"
Sắc mặt Tô Mộc Vũ trầm xuống: "Tô phu nhân, dù gì bà cũng là gia đình danh giá, ăn nói lại dơ bẩn khó nghe như vậy, không thấy xấu hổ sao?"
"Lẽ nào tao nói sai?" Hứa Như Yên đứng dậy, khoanh tay trước ngực, kiêu ngạo nói: "Nếu không có vị thiếu gia nhà họ Thời kia, mày làm gì có tư cách bước chân vào đây."
"Trước đây tao không nhìn ra mày lại có bản lĩnh như thế, ngay cả thiếu gia nhà họ Thời cũng bị mày..."
Chát một tiếng.
Tô Mộc Vũ không thèm dung túng, trực tiếp giáng cho Hứa Như Yên một bạt tai.
Hứa Như Yên đứng hình, khuôn mặt tràn ngập vẻ khó tin.
Tô Mộc Vũ vậy mà lại dám tát bà ta trước mặt bao nhiêu người. Cái tát này không chỉ đánh vào mặt bà ta, mà còn đánh thẳng vào thể diện của nhà họ Tô.
"Hứa Như Yên, nếu không muốn bị ném ra ngoài, thì ngậm cái miệng thối của bà lại! Mời bà đến đây là để làm giám khảo, chứ không phải để làm người đàn bà đanh đá chua ngoa." Lời lẽ của Tô Mộc Vũ sắc bén, hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng của Hứa Như Yên.













