Sau Khi Bị Mẹ Bỏ Rơi, Tiểu Thư Thật Trở Nên Điên Loạn – Chương 19: Giá trị khi làm vợ anh
Sau Khi Bị Mẹ Bỏ Rơi, Tiểu Thư Thật Trở Nên Điên Loạn
Hai người xích lại rất gần nhau.
Thời Minh Phong thậm chí có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở của Tô Mộc Vũ phả lên vành tai mình, cảm giác tê dại lan tỏa, một nhịp đập khó tả âm thầm tuôn trào trong tim.
Chỉ là, anh nhanh chóng đè nén sự rung động này xuống. "Tô Mộc Vũ, xin tự trọng, đừng mong vượt quá giới hạn, nếu không... giao dịch của chúng ta sẽ bị hủy bỏ."
Tô Mộc Vũ nhún vai, "Thời thiếu gia, rõ ràng là anh trêu chọc tôi trước mà, sao thế? Mới vậy mà đã không chịu nổi rồi à?"
Nhìn khuôn mặt hơi ửng đỏ của Thời Minh Phong, trong lòng cô thầm khinh bỉ. Tưởng thế nào, có chút bản lĩnh ấy mà cũng đòi trêu đùa tôi sao?
"Được rồi, tôi câm miệng!"
Thời Minh Phong đành nhận thua, anh cảm thấy người phụ nữ này quả thực không bao giờ hành xử theo lẽ thường.
Chỉ là nhất thời nổi hứng trêu đùa một chút, suýt nữa lại bị trêu ngược lại, đúng là mất mặt thật.
Tô Mộc Vũ đứng thẳng dậy, sắc mặt cũng trầm xuống, "Vậy rốt cuộc anh tìm tôi có chuyện gì?"
"Thời Thiên Thành về rồi."
Thời Thiên Thành?
Tô Mộc Vũ nhướng mày. Thời Thiên Thành này chính là cha đẻ của Thời Minh Phong.
Chỉ là, việc Thời Minh Phong gọi thẳng cả họ lẫn tên thế này, rõ ràng quan hệ giữa hai người rất căng thẳng.
"Ông ta đã biết chuyện tôi và cô đăng ký kết hôn, hôm nay đặc biệt trở về để hạch tội. Lát nữa, tôi sẽ đưa cô cùng về nhà họ Thời." Thời Minh Phong dừng một chút, ngẩng đầu nhìn Tô Mộc Vũ. "Cô biết phải làm gì rồi chứ?"
"Đương nhiên." Tô Mộc Vũ mỉm cười, giơ tay vuốt tóc. "Nếu tôi không chứng minh được giá trị của mình, e rằng anh sẽ không chút do dự mà vứt bỏ tôi đúng không?"
Thời Minh Phong không nói gì, nhưng ánh mắt lạnh lẽo kia đã chứng minh tất cả.
"Được thôi, tôi sẽ cho anh thấy giá trị của việc tôi làm vợ anh." Tô Mộc Vũ vẻ mặt đầy nhẹ nhõm đẩy Thời Minh Phong đi. Nhìn dáng vẻ tự tin tràn đầy của cô, trong lòng Thời Minh Phong có một cảm giác khó tả.
Vừa nãy tâm phúc của anh đã điều tra lại toàn bộ lý lịch của Tô Mộc Vũ.
Trong sạch rõ ràng, hoàn toàn trùng khớp với những gì anh đã tìm hiểu.
Nhưng điều kỳ lạ lại nằm ở chỗ, rất nhiều chi tiết trong quá khứ của Tô Mộc Vũ gần như mờ nhạt, giống như có một bàn tay vô hình lén lút xóa đi những thông tin quan trọng.
Ví dụ như khi ở viện mồ côi, Tô Mộc Vũ rốt cuộc đã trải qua những gì, khi ở nhà họ Tô lại làm những chuyện gì?
Tất cả đều không rõ ràng, chỉ được lướt qua bằng một nét bút.
Vậy mà ban nãy Tô Mộc Vũ lại đột nhiên để lộ thân phận bạn thân của MY, điều này vốn không hề có trong hồ sơ.
Hơn nữa, khi Tô Mộc Vũ chưa trở về nhà họ Tô, gia tộc này vẫn luôn ở dưới đáy vực.
Nhưng sau khi cô quay lại, nhà họ Tô vậy mà lại thoát khỏi giai đoạn tăm tối, chuyện này quả thực rất quỷ dị.
Thời Minh Phong lại liếc nhìn người phụ nữ đang vừa đẩy mình vừa thong dong bước đi, trông cô lúc nào cũng rạng rỡ xinh đẹp, nhưng bên trong lại sắc sảo giấu kín lưỡi dao, khiến người ta không tài nào nhìn thấu.
Tại nhà họ Thời.
"Đại thiếu gia đi đâu rồi?"
Thời Thiên Thành lạnh lùng nhìn lướt qua đám người hầu trong nhà. Ánh mắt sắc lẹm đó khiến mọi người thót tim, không ai dám hó hé một lời.
"Thiên Thành, sao mới về đã nổi giận đùng đùng thế này?" Liễu Tiên Nhi bước từ trên lầu xuống. Dù đã qua tuổi nửa trăm nhưng thân hình bà ta vẫn vô cùng bốc lửa, nhan sắc mặn mà, chẳng hề lộ ra vẻ già nua.
Theo sau bà ta là đứa con trai ngoài giá thú của Thời Thiên Thành - Thời Minh Châu.
Thời Minh Châu trông có vẻ thư sinh nho nhã, đeo một cặp kính gọng vàng, bề ngoài hiền lành vô hại, hoàn toàn trái ngược với vẻ lạnh lùng của Thời Minh Phong.
Thời Thiên Thành nhìn thấy hai người, khuôn mặt căng thẳng cũng dịu đi phần nào. "Tôi nghe nói hôm nay nó đăng ký kết hôn với con gái của Tô Nhất Phong rồi, đúng là làm càn."
"Mặc dù nhà họ Tô và nhà họ Thời có hôn ước, nhưng cũng không thể âm thầm tự ý đăng ký kết hôn như vậy được."
"Minh Phong và cô gái nhà họ Tô đăng ký kết hôn rồi sao?" Liễu Tiên Nhi nhíu mày, lộ vẻ nghi ngờ. "Minh Phong vốn luôn điềm đạm, sẽ không bốc đồng như vậy đâu, liệu có hiểu lầm gì ở đây không?"
Thời Thiên Thành bước tới, nắm tay Liễu Tiên Nhi tiến về phía sô pha. "Tôi đã sai người xác minh rồi, hai đứa nó quả thực đã lấy giấy chứng nhận kết hôn."
Liễu Tiên Nhi ngồi xuống, rơi vào trầm tư.
Thời Thiên Thành và Thời Minh Châu nhìn nhau rồi ngồi xuống bên cạnh Liễu Tiên Nhi. "Tiên Nhi, tôi căng thẳng thế này chủ yếu là vì đứa con gái nhà họ Tô đó đã đoạn tuyệt quan hệ với gia đình rồi. Đứa trẻ tên Tô Mộc Vũ này giờ đây không danh không phận, lấy tư cách gì để làm con dâu nhà họ Thời chúng ta chứ?"
Liễu Tiên Nhi không đưa ra ý kiến, mà chỉ nói: "Đợi Minh Phong về rồi hỏi rõ ngọn ngành xem sao. Tôi tin đứa trẻ này làm gì cũng có lý do của nó."
"Tiên Nhi, bà chiều hư nó quá rồi." Thời Thiên Thành thở dài, nở nụ cười đắng chát.
Thời Minh Châu ngồi bên cạnh nhỏ giọng nói: "Liệu có phải anh cả vì muốn lấy số cổ phần mà ông nội để lại nên cố tình tìm người kết hôn không?"













