Sau Khi Bị Mẹ Bỏ Rơi, Tiểu Thư Thật Trở Nên Điên Loạn – Chương 12: Thiên tài ăn cắp
Sau Khi Bị Mẹ Bỏ Rơi, Tiểu Thư Thật Trở Nên Điên Loạn
Tô Mộc Tranh đứng dậy, hơi nâng cằm, nhẹ nhàng xách váy, bước lên sân khấu tựa như một nữ hoàng.
Hứa Như Yên nhìn Tô Mộc Tranh, khuôn mặt tràn đầy vẻ tự hào. Đây chính là con gái của bà ta, tuy không phải con ruột, nhưng lại xuất sắc và ngoan ngoãn hơn cả con ruột.
Tô Mộc Tranh bước về phía chiếc cúp, vừa định vươn tay ra nhận thì một tràng vỗ tay bất ngờ vang lên.
Ánh mắt của mọi người đồng loạt hướng về phía đó, liền thấy Tô Mộc Vũ khuôn mặt lạnh lùng, tự mình vỗ tay. "Tô tiểu thư, cảm ơn cô, cảm ơn cô đã cho tôi mở mang tầm mắt, xem da mặt con người có thể dày đến mức độ nào."
"Tô Mộc Vũ, cô nói cái gì?!" Hứa Như Yên là người đầu tiên đứng phắt dậy, tức giận trừng mắt nhìn cô. "Cô ghen tị với Tranh Tranh, tôi có thể hiểu được. Nhưng bây giờ là lúc Tranh Tranh nhận giải, cô liệu hồn mà im lặng cho tôi."
Tô Mộc Vũ đứng lên, ánh mắt cợt nhả nhìn Tô Mộc Tranh.
Ánh mắt sắc lẹm đó khiến tim Tô Mộc Tranh thắt lại, sắp bắt đầu rồi sao?
Người phụ nữ này, định công khai nói trước mặt mọi người rằng bản thiết kế này là của cô ta sao?
Đến đi!
Tô Mộc Vũ, tôi sẽ cho cô biết, mọi sự giãy giụa của cô đều vô nghĩa.
"Tô phu nhân, ban nãy tôi chưa nói sao?" Tô Mộc Vũ nhạt giọng nói: "Tôi muốn xem xem, cô con gái này của bà rốt cuộc là thiên tài đến mức nào."
"Ừm, quả thực là thiên tài. Đáng tiếc, là thiên tài ăn cắp!"
Hai chữ "ăn cắp" vừa thốt ra, cả hội trường xôn xao.
Mắt Trần chủ tịch đảo một vòng, lập tức tiếp lời. "Tô tiểu thư, ý cô là, bản thiết kế của Tô Mộc Tranh không phải của cô ấy, mà là ăn cắp của người khác?"
"Đúng vậy!"
"Chị, sao chị có thể nói em như vậy?" Tô Mộc Tranh lập tức đỏ hoe mắt, tủi thân nói: "Vì bản thiết kế này, em đã vắt kiệt tâm huyết, thức trắng mấy đêm liền mới làm ra được."
"Bây giờ chị chỉ bằng một câu 'ăn cắp' là muốn phá hủy tâm huyết của em sao?"
"Em biết chị rất ghen tị với em, nhưng chị cũng không thể vu oan cho em là ăn cắp bản thiết kế của chị được." Nước mắt Tô Mộc Tranh như đê vỡ, nói khóc là khóc ngay, dáng vẻ yếu đuối đáng thương quả thực đã khơi dậy sự đồng cảm của không ít người.
Tuy nhiên, cũng có nhiều người điềm tĩnh, không vội vàng lên tiếng mà im lặng quan sát tình hình.
Họ không nghĩ rằng Tô Mộc Vũ, bạn của MY, lại nói hươu nói vượn trong một sự kiện trang trọng thế này.
"Tô Mộc Vũ, cô nói Tranh Tranh ăn cắp bản thiết kế của cô, cô có chứng cứ không?" Hứa Như Yên trao đổi ánh mắt với Tô Mộc Tranh. Rõ ràng bà ta cũng đã lường trước được tình huống này nên đương nhiên đã chuẩn bị kỹ càng.
Ví dụ như bản nháp của Tô Mộc Vũ, camera trong nhà, thậm chí cả laptop của Tô Mộc Vũ, mọi dấu vết liên quan đến bản thiết kế đều đã bị xóa sạch sẽ, tuyệt đối không cho Tô Mộc Vũ cơ hội tự chứng minh.
Tô Mộc Vũ bỗng bật cười nhạo báng. "Các người đúng là nực cười thật. Tôi đã từng nói Tô Mộc Tranh ăn cắp bản thiết kế của TÔI bao giờ chưa?"
"Ây da, chẳng lẽ là có tật giật mình nên lỡ lời rồi?"
Sắc mặt Tô Mộc Tranh biến đổi. Nhớ lại những lời Tô Mộc Vũ vừa nói, quả thực cô không hề nói như vậy. Chỉ là trong tiềm thức, cô ta cho rằng Tô Mộc Vũ muốn tự chứng minh bản thiết kế đó là của mình.
Xong rồi.
Bị Tô Mộc Vũ gài bẫy rồi.
"Chị, chị đột nhiên đứng ra nói em ăn cắp, em cứ tưởng chị muốn vu oan cho em ăn cắp bản thiết kế của chị." Tô Mộc Tranh ngay lập tức tìm cớ giải thích cho sự lỡ lời của mình.
"Ở nhà, chị cũng thường xuyên vu oan cho em, nói em lấy cắp đồ của chị. Nếu không phải ba mẹ thấu tình đạt lý, chắc em đã bị oan uổng thê thảm rồi."
"Em hiểu rồi! Chị làm vậy chắc chắn là muốn trả thù em vì đã vô tình lấy mất thân phận thiên kim nhà họ Tô của chị suốt mười mấy năm! Nhưng đó chỉ là tai nạn, em cũng đâu có muốn!!"
Tô Mộc Tranh nhận thấy rất nhiều người bắt đầu thương hại mình, vì vậy cô ta khóc càng thêm thê thảm, đáng thương hơn.













