Sau Khi 419 Với Nam Chủ – Chương 6
Sau Khi 419 Với Nam Chủ
Nghe xong, ánh mắt sáng của Tư Vô Khuyết chợt tối đi, tựa như một chậu nước lạnh dội từ đầu đến cuối.
Cô không nhận ra anh, chỉ coi anh là một tên trai bao xinh đẹp.
Chẳng lẽ cô thường xuyên ở sau lưng anh quyến rũ những người đàn ông khác như vậy sao? Rốt cuộc cô có để vị hôn phu này vào mắt hay không!
Trong mắt Tư Vô Khuyết tràn đầy tức giận không khống chế được, kéo tay Dung Linh xoay người, từ trên cao nhìn xuống, cầm lấy bả vai Dung Linh hỏi: "Nhìn cho rõ tôi là ai đi!”
“Hửm… Tư Vô Khuyết… phải không…”
Dung Linh tỉnh tỉnh mê mê, giống như không cảm giác được tâm trạng của Tư Vô Khuyết, còn tùy tiện ôm lấy cổ Tư Vô Khuyết.
Lửa giận của Tư Vô Khuyết tiêu tán một chút.
Hóa ra cô vẫn nhận ra anh.
Dung Linh bỗng nhiên giơ tay lên, bất giác vỗ hai cái lên má Tư Vô Khuyết.
Lực không nhẹ không nặng, đánh vào má Tư Vô Khuyết vang lên âm thanh bép bép.
Con quỷ say rượu này…
Tư Vô Khuyết cũng không tức giận, chỉ hơi lộ vẻ bất đắc dĩ đẩy tay Dung Linh ra.
“Tư Vô Khuyết, anh cũng đẹp trai ghê... Chuẩn gu đàn ông của tôi luôn…”
Tư Vô Khuyết không ngờ là có một ngày có thể nghe được những lời khen từ trong miệng của Dung Linh, anh đã quen che giấu cảm xúc, khóe miệng lại cong lên, nở một nụ cười thỏa mãn.
“Dù thế nào đi chăng nữa... Anh vẫn không phải là của tôi…” Giọng điệu của Dung Linh rõ ràng mất mát.
Tư Vô Khuyết nhìn vẻ mặt buồn bã mất mát của Dung Linh, ánh mắt chợt lóe, thử hỏi: "Em muốn tôi là của em sao?”
Cô cũng muốn có anh sao? Vì sao lúc tỉnh táo cô lại tỏ ra là không muốn ở gần anh?
Đúng là "Say rượu nói thật", Tư Vô Khuyết muốn thừa dịp Dung Linh uống say, hỏi ra suy nghĩ chân thật trong lòng cô.
Dung Linh gật đầu trước, sau đó lập tức lắc đầu: "Không phải, anh không thể là của tôi... anh là của nữ chính..."
Dung Linh quả nhiên bị anh lừa gạt, nhưng anh lại không hiểu lời cô nói.
Nữ chính là ai?
Lúc trước còn nói anh là nam chính.
Cô có bị "bệnh diễn viên" gì không?
Tuy trong lòng Tư Vô Khuyết trong lòng tràn đầy nghi hoặc, cũng không hiểu Dung Linh nói gì.
Nhưng cảm giác được cô không ghét anh, còn có tình cảm giống anh, nội tâm anh mừng rỡ như điên, tràn đầy thâm tình.
“Em chính là nữ chính của tôi, em có thể có được tôi.” Tư Vô Khuyết nhìn vào mắt Dung Linh, thâm tình chân thành nói ra.
Sau khi nói xong, Tư Vô Khuyết cảm thấy trong lòng lạnh lẽo…
Anh lại có thể nói ra những lời ghê tởm như vậy!
Anh đã bị cô lây "bệnh diễn viên" rồi sao?
Nhưng Dung Linh cũng không cảm thấy ghê tởm, còn vô cùng hưởng thụ: "Thật sao?”
"Em là nữ chính của tôi."
Mà thôi, anh diễn phim với cô một chút cũng được.
“Tôi không tin!” Dung Linh lắc đầu.
Tư Vô Khuyết tiếp tục diễn cùng cô: "Phải làm sao em mới chịu tin đây?”
"Trừ phi... trừ phi..."
Dung Linh vận dụng đại não bị rượu làm tê liệt của mình suy nghĩ ra phương án giải quyết.
"Ngoan ngoãn nằm xuống, để cho tôi ch!ch anh đi!"
Tư Vô Khuyết hơi sửng sốt.
Chưa từng có ai dám đưa ra yêu cầu vô lý như vậy với anh!
Anh chấp nhận!
Sau đó Tư Vô Khuyết nhanh chóng nằm ở trên giường, ánh mắt lấp lánh chờ mong vị hôn thê của anh sẽ làm gì tiếp với anh.













