Sa Ngã Cùng Chú Nhỏ – Chương 86
Sa Ngã Cùng Chú Nhỏ
Kể từ sau lần Kiều Oánh không thèm gửi tiền về nhà, thái độ của bố mẹ cô đối với cô so với trước đây ngược lại lại dịu giọng mềm mỏng đi trông thấy. Hoặc cũng có lẽ là bởi vì bọn họ đang vô cùng mong đợi được gặp mặt chàng rể tương lai để có thể sớm ngày gả tống khứ cô đi cho rảnh nợ, dạo gần đây liên tục gọi điện hỏi han xem khi nào thì cô mới chịu về quê.
Kiều Oánh vừa mới tỉnh giấc, sực nhớ ra mình vẫn chưa đặt mua vé tàu, cố gắng mở mắt ra bật ứng dụng săn vé lên thì phát hiện ra vé tàu cao tốc sớm đã bị bán sạch sành sanh từ đời nào rồi.
Cô thẳng tay vứt chiếc điện thoại sang một bên, bực dọc thốt lên: “Bỏ đi, cùng lắm là không thèm về nữa, về chỉ tổ rước thêm phiền não vào người.”
Kiều Dịch Trừng lúc này đã sửa soạn vệ sinh cá nhân xong xuôi bước ra khỏi phòng tắm, khẽ lắc lắc chiếc điện thoại trước mặt cô, bình thản nói: “Xem ra chuyến này bắt buộc phải quay về một chuyến rồi em ạ.”
Kiều Oánh do không đeo kính cận nên nhìn không rõ chữ, liền vươn cánh tay ra kéo tay anh lại gần hơn một chút. Kiều Dịch Trừng cố tình trêu chọc cô, cánh tay cứ đưa lại gần rồi lại thụt lùi ra xa, “Hì.” Kiều Oánh dứt khoát đem cả cánh tay to bản của anh ôm trọn vào lòng mình.
Kiều Dịch Trừng không thèm nhúc nhích nữa, để yên cho cô đọc dòng tin nhắn. Đó là một nhóm chat gia đình lớn, Kiều Oánh không có tên trong nhóm đó. Nội dung tin nhắn bảo rằng Kiều Trung Việt đang lâm bệnh nặng, kêu gọi mọi người trong dòng họ mau chóng quay về để nhìn mặt ông ta lần cuối.
“Cái tên này nghe quen tai quá chú nhỉ.” Kiều Oánh vừa lướt màn hình điện thoại vừa lẩm bẩm.
“Bố của chú đó.” Kiều Dịch Trừng đáp.
“Dạ?” Kiều Oánh kinh ngạc, “Cháu xin lỗi, cháu...”
Kiều Dịch Trừng xua xua tay, “Vừa vặn tốt lắm, việc này lại vô tình cho chú một cái cớ hợp tình hợp lý để cùng em về quê một chuyến.”
Kiều Oánh thấy trên gương mặt anh hoàn toàn không có một chút vẻ lo lắng hay buồn bã nào, chợt nhớ lại người bố của chú nhỏ trong lời kể của các người họ hàng ngày trước trước sau như một vốn dĩ tiếng tăm không được tốt lành gì. Kiều Dịch Trừng sau khi bố mẹ ly hôn thì dọn về sống chung với mẹ, có lẽ tình cảm giữa anh và người bố này vô cùng nhạt nhẽo, không có mấy gắn bó.
Cô không thèm đùa giỡn nữa, Kiều Dịch Trừng nghiêm túc kể cho cô nghe: “Thực sự không cần phải bận tâm làm gì đâu em. Chú vẫn còn nhớ như in năm đó gã đàn ông này đã từng đánh đập mắng chửi chú và mẹ ra sao, ông ta có bệnh chết đi chăng nữa thì cũng chẳng liên quan gì đến chú cả.”
Kiều Oánh từ trước đến nay chưa từng nghe thấy Kiều Dịch Trừng buông lời độc địa hung ác bao giờ, vậy mà lần này vừa mở miệng ra đã là lời rủa người ta chết đi, người đó lại còn là bố đẻ của anh nữa chứ, xem ra anh chắc chắn là đã hận thấu xương tủy người bố này rồi.
Kiều Oánh vốn dĩ đang tựa người vào lòng anh, lúc này liền nhổm dậy, quay người đối diện với anh rồi một lần nữa sà vào lòng ôm chặt lấy anh. Kiều Dịch Trừng bị cái ôm đầy vững chãi, ấm áp này làm cho không kịp phản ứng, chỉ cảm thấy như thể mình đang đem toàn bộ sự ấm áp mềm mại nhất trên thế gian này ôm trọn vào lòng.
Cô ở trong lòng anh cất tiếng nói bằng chất giọng ngọt ngào: “Chú nhỏ ơi, cháu sẽ luôn ở bên cạnh bầu bạn cùng chú.” Độ tuổi và trải nghiệm đường đời của Kiều Dịch Trừng vốn dĩ phong phú hơn cô rất nhiều, lời hứa hẹn này của cô nghe qua thế nào cũng có chút gì đó không thực tế, thế nên cuối cùng cô chỉ gói gọn thốt lên một câu nói này mà thôi.
Kiều Dịch Trừng từ từ vòng tay ôm chặt lấy eo cô, “Chú cũng vậy.”
Hai người quấn quýt triền miên một hồi lâu, “Săn vé thôi!” Kiều Oánh lúc này mới sực nhớ ra mình vẫn còn một nhiệm vụ quan trọng chưa hoàn thành, không săn nổi vé tàu thì còn nói chi đến chuyện ai ở bên cạnh bầu bạn cùng ai nữa chứ.
Kiều Dịch Trừng lướt xem vé máy bay, cũng đã bị bán sạch. Hai người đành phải cùng nhau liên tục tải lại trang đặt vé tàu hỏa, kết quả may mắn thay lại thực sự xuất hiện vé dư. Chặng đường quay trở về thành phố J phải mất mười mấy tiếng đồng hồ, loại vé giường nằm khoang cứng giá cả kinh tế phải chăng được mọi người ưa chuộng nhất sớm đã bị tranh cướp sạch sẽ, ngược lại loại vé giường nằm khoang mềm cao cấp thì vẫn còn sót lại rất nhiều vé chưa có ai thèm ngó ngàng tới.
“Mua được rồi này.” Kiều Dịch Trừng lên tiếng.
Kiều Oánh cùng anh đập tay ăn mừng một cái, trong lòng dâng lên những dòng cảm xúc vô cùng phức tạp, vui mừng là vì có thể cùng chú nhỏ đi du lịch một chuyến, nhưng khó chịu là vì địa điểm đến lại chính là ngôi nhà cũ ở quê.













