Sa Ngã Cùng Chú Nhỏ – Chương 7
Sa Ngã Cùng Chú Nhỏ
Cô không muốn nói với anh, lại vừa muốn cho anh biết, giọng nói cao lên không ít: "Vâng ạ chú nhỏ, đây là bạn trai cháu, Triệu Húc Minh."
Kiều Dịch Đăng không đổi sắc mặt gật đầu, nói với Triệu Húc Minh: "Tôi là Kiều Dịch Đăng."
Sau đó anh cắt ngang những tiếng "chú nhỏ" nịnh nọt dồn dập của Triệu Húc Minh: "Cậu về trước đi, tôi dẫn Kiều Oánh lên lầu. Bàn công việc còn phải ôn chuyện cũ nữa, đừng làm mất thời gian của cậu."
"Vậy để cháu đi thanh toán tiền." Triệu Húc Minh nói.
Kiều Dịch Đăng gọi gã lại: "Cả hai bàn tôi đều trả tiền rồi."
Gặp được "bề trên" trong nhà, lại còn có người trả tiền hộ, Kiều Oánh có thể nhìn ra sự vui mừng từ cái vẫy tay chào tạm biệt của Triệu Húc Minh. Ngược lại, hai chú cháu bọn họ sắc mặt đều nhạt nhẽo, không chút biểu cảm.
Hai người sau đó đi ra ngoài, không ngờ tòa nhà văn phòng của Kiều Dịch Đăng lại nằm ngay cạnh tiệm bánh bao, hèn chi lại tình cờ gặp nhau như vậy.
"Cũng năm sáu năm không gặp rồi nhỉ?" Kiều Dịch Đăng hỏi.
"Tầm đó ạ, cháu không nhớ rõ lắm." Kiều Oánh không mấy nhạy cảm với các con số.
Kiều Dịch Đăng quay đầu liếc nhìn cô một cái: "Lần trước gặp cháu, cháu vẫn còn là một đứa trẻ mặc đồng phục học sinh."
Kiều Oánh chạm mắt với anh, không hề né tránh: "Cháu thay đổi nhiều lắm sao?"
Anh nhìn thẳng phía trước tiếp tục bước đi, dường như suy nghĩ một lát: "Lúc trước ngoan ngoãn lắm, giờ đã biết nói dối rồi."
Nếu là người khác chắc chắn sẽ không nói huỵch toẹt ra như vậy, chỉ có Kiều Dịch Đăng là thẳng thừng vạch trần cô. "Sao chú nhận ra cháu hay vậy? Cháu mà gặp chú nhỏ ở ngoài đường chắc chắn không dám nhận đâu." Kiều Oánh tò mò hỏi.
Kiều Dịch Đăng bấm nút thang máy hai cái: "Không nhận ra, chỉ là nghe thấy các người bàn tán về tôi, nghe thấy các người nói đến muộn một chút cũng không sao, nghe thấy..."
Giọng điệu này sao nghe như đang tức giận vậy, Kiều Oánh biến sắc vội vàng ngắt lời: "Cháu sai rồi, sau này ngày nào cháu cũng đến đúng giờ."
Thang máy đến, Kiều Dịch Đăng vươn cánh tay chặn cửa thang máy, ra hiệu cho cô: "Đi thôi, tôi không giận."
Thang máy giờ cao điểm sáng chật nêm người. Kiều Oánh nhận được thông báo, chật vật móc điện thoại ra, Triệu Húc Minh nhắn: Chú nhỏ của em trẻ kinh khủng.
Kiều Oánh nhắn lại: Gen tốt.
Kiều Oánh bắt đầu quan sát Kiều Dịch Đăng, anh không thay đổi gì mấy, chỉ là bờ vai rộng hơn, cường tráng hơn trước một chút.
Trong buồng thang máy ngột ngạt nóng bức, Kiều Oánh tận mắt nhìn thấy vành tai của Kiều Dịch Đăng dần dần đỏ ửng lên.
Cô nhón chân, ghé sát vào tai anh thì thầm: "Chú nhỏ, sao tai chú lại đỏ thế này?"
Kiều Dịch Đăng không có chỗ trốn, trầm giọng nói: "Hơi nóng thôi."
Kiều Oánh lén cười trêu anh: "Bây giờ đang là mùa thu mà."
Thang máy đến nơi, Kiều Dịch Đăng sải bước lớn ra khỏi buồng thang máy.
Đi được vài bước, phát hiện Kiều Oánh không đuổi kịp, anh liền dừng lại đợi cô.
Kiều Oánh hơi khựng lại khi nhìn thấy tấm biển hiệu, hóa ra lại là một phòng tư vấn tâm lý.
"Sao thế?" Kiều Dịch Đăng thấy cô đứng sững ở cửa liền hỏi.
"Tư vấn tâm lý sao? Cháu không ngờ chú có thể kiên trì làm công việc này nhiều năm như vậy." Cô hỏi, nhưng mắt không nhìn vào anh.
Kiều Dịch Đăng tỏ vẻ phong khinh vân đạm: "Ừ" một tiếng: "Vào trong xem đi."













