Phu Nhân Kết Hôn Bí Mật Ba Năm Nhất Quyết Muốn Ly Hôn – Chương 6: Làm thủ tục đi thôi
Phu Nhân Kết Hôn Bí Mật Ba Năm Nhất Quyết Muốn Ly Hôn
Cố Tri Thâm nhìn tờ thỏa thuận ly hôn cùng mấy chiếc thẻ trong tay, trong lòng trào dâng sự bực bội——anh chỉ nghĩ cô đang hờn dỗi làm nẫy, không ngờ cô lại dám làm thật!
"Cô nghiêm túc đấy à?" Nén cơn giận dữ, anh thốt ra từng chữ một.
Lạc Kiều Nhất thản nhiên nhướng mày: "Còn thật hơn cả bánh bò hấp nữa. Ký tên vào đi, hôm nào rảnh rỗi thì đi làm thủ tục."
Cố Tri Thâm đăm đăm nhìn người vợ trước mặt.
Kết hôn ba năm, cô luôn là một người vợ họ Cố vô cùng đạt chuẩn.
Ngoan ngoãn, nghe lời, đối xử với người nhà anh rất tốt. Đối với anh càng là lấy lòng tỉ mỉ đến từng chút một.
Nhưng bây giờ, cô hình như đã biến thành một người hoàn toàn khác.
Nhìn gương mặt trắng nõn mịn màng của cô treo đầy vẻ bất nhẫn hoàn toàn khác với trước đây, đôi môi đỏ mọng phun ra những lời nói cũng như được ướp đá vậy, đúng là không thể chờ đợi thêm được nữa mà muốn rời xa anh.
Cố Tri Thâm trong lòng bị đâm một cái, rất nhanh đã thu hồi ánh mắt, quay người đi vào phòng khách, giọng nói lạnh nhạt truyền tới: "Không cần đợi hôm nào đâu, sáng mai chín giờ gặp nhau ở cửa Cục Dân chính."
Lạc Kiều Nhất cứ tưởng mình đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, nhưng đến khoảnh khắc này mới phát hiện ra lồng ngực vẫn sẽ nhói đau như cũ, giống như hàng ngàn hàng vạn cây kim đâm vào vậy, nửa người tê dại, ra ngoài bằng cách nào cũng chẳng rõ nữa.
Trở về xưởng thiết kế trong tình trạng ngơ ngơ ngác ngác, nằm gục xuống giường rồi mới hậu知 hậu giác nhận ra dạ dày dang cuộn trào lên từng đợt đau đớn.
Cô bịt miệng lao vào nhà vệ sinh nôn sạch bách những thứ ăn uống buổi tối ra ngoài. Sự đau đớn trong dạ dày chẳng những không hề giảm bớt mà ngược lại càng thêm thiêu đốt hừng hực.
Lạc Kiều Nhất có bệnh dạ dày, mỗi lần tái phát đều đau đến điếng người. Chỉ là lâu rồi không bị nên cô đã lành sẹo quên mất đau, lúc chuyển ra ngoài đến cả thuốc dạ dày cũng chẳng mang theo. Từ nhà vệ sinh đi ra đến bên giường, sau lưng cô đã ướt đượm một tầng mồ hôi lạnh, nhẫn đành chịu đau gọi điện cho Thịnh Hiểu Nguyệt.
Thịnh Hiểu Nguyệt ngủ say đến mức chẳng biết trời trăng gì nữa, hoàn toàn không nghe thấy.
Cô sợ đêm nay mình sẽ đau chết ở đây mất, sau nhiều lần đắn đo suy nghĩ, cô vẫn gọi một cuộc điện thoại cho Cố Tri Thâm.
Lần thứ nhất không có ai nghe máy.
Lần thứ hai chuông reo hai tiếng liền được bắt máy, giọng nói mềm mại nũng nịu truyền đến từ đầu dây bên kia, nghe một cái là biết ngay của Bùi Kiều Kiều: "Xin chào? Ai vậy ạ?"
Lúc nãy đi ra từ căn hộ anh vẫn còn một mình.
Chớp mắt một cái đã ở bên Bùi Kiều Kiều rồi.
Lạc Kiều Nhất thấy đầu óc mình chắc chắn là bị vào nước rồi thì mới đi cầu xin sự giúp đỡ từ Cố Tri Thâm.
Bên kia thấy cô không lên tiếng liền ướm hỏi một câu: "Là Lạc Kiều Nhất đấy à? Cô tìm A Thâm sao?"
Lạc Kiều Nhất không muốn nghe mấy lời nhảm nhí kiểu Cố Tri Thâm đang đi tắm nữa nên trực tiếp cúp máy. Cô thu người cuộn tròn trên thảm trải sàn, khẽ nhíu mũi rồi kéo tất cả các phương thức liên lạc của Cố Tri Thâm vào danh sách đen.
Đặt điện thoại xuống, hai mắt cô tối sầm lại rồi ngất đi.













