Phu Nhân Kết Hôn Bí Mật Ba Năm Nhất Quyết Muốn Ly Hôn – Chương 20: Dạ tiệc riêng tư
Phu Nhân Kết Hôn Bí Mật Ba Năm Nhất Quyết Muốn Ly Hôn
"Được rồi, đừng nói mấy chuyện vô ích này nữa, dạ tiệc không còn mấy ngày nữa đâu, tranh thủ thời gian làm việc thôi, làm gì cũng không bằng chăm chỉ kiếm tiền." Lạc Kiều Nhất quấn chặt chiếc áo khoác trên người, xốc lại tinh thần ngồi xuống trước bàn.
Thịnh Hiểu Nguyệt nhìn dáng vẻ cuồng công việc này của cô thì thở dài một tiếng: "Cũng đúng, dạo này nhiều việc quá, lễ phục còn chưa gửi cho các vị thượng đế nữa, gửi xong kiểu gì cũng phải sửa chữa một trận, đúng là không có thời gian để lãng phí."
Quả nhiên đúng như dự đoán của Thịnh Hiểu Nguyệt, trước dạ tiệc toàn bộ Ái Mông không lúc nào được yên ổn. Cố Tri Thâm không tìm cô nữa, Lạc Kiều Nhất cũng thực sự bận đến mức không rảnh đâu mà ngó ngàng.
Cho đến khi hai người diện trang phục lộng lẫy đứng trước cổng trang trại nơi diễn ra dạ tiệc thời trang của Đông Hưng mới thực sự trút được gánh nặng thở phào một hơi.
Hai mươi triệu này đúng là quá khó kiếm rồi, cô đều có chút hối hận vì ban đầu cứng họng đòi ra đi tay trắng, đòi gã tồi kia chia thêm ít tiền mới là chân lý.
"Thẫn thờ cái gì thế? Đèn flash chiếu đau hết cả mắt rồi kìa." Thịnh Hiểu Nguyệt ở bên cạnh húc cô một cái, hưng phấn giục cô đi tiếp, thuận tay đưa cho cô hai tấm thiệp mời: "Bên Thẩm Khoan gửi lại thiệp mời sang rồi, viết riêng tên hai đứa mình, lần này đường đường chính chính rồi, chẳng sợ ai cả."
Lạc Kiều Nhất tiện miệng nói: "Thế cậu cất cho kỹ vào, quay về chúng ta cũng là người từng tham dự dạ tiệc riêng tư rồi đấy."
Thịnh Hiểu Nguyệt trêu chọc: "Tính ra cậu ta cũng biết làm người, đáng tin hơn cái gã tồi Cố Tri Thâm chuyên bênh vực người ngoài kia nhiều."
Đông Hưng không hổ danh là công ty giải trí hàng đầu trong giới giải trí. Tuy nói là dạ tiệc riêng tư nhưng trang trại tối nay so với đêm hội Weibo hầu như chẳng khác là bao, các ông lớn trong đủ mọi ngành nghề hầu như đều đã có mặt.
Lạc Kiều Nhất bước tiến về phía trước hai bước liền nghe thấy phía sau vang lên một tiếng xôn xao.
Quay đầu lại chỉ thấy Bùi Kiều Kiều mặc chiếc váy dài màu đen xẻ cao đang sánh bước cùng Cố Tri Thâm diện bộ vest may đo cao cấp màu đen tuyền bước xuống xe.
Tối nay Bùi Kiều Kiều trang điểm vô cùng rực rỡ, thay đổi hẳn phong cách ngọt ngào thường ngày. Mái tóc đen dài một bên gài sau tai, trước ngực là chiếc dây chuyền đá hồng ngọc sang trọng vô cùng hút mắt.
Nhìn các phóng viên điên cuồng chen chúc về phía cửa, Lạc Kiều Nhất không khỏi cảm thấy có chút mỉa mai —— kết hôn ba năm, anh chưa từng có một lần đưa cô tham dự những hoạt động công khai thế này.
Cô từng nghĩ anh không thích những dịp như thế này, giờ nghĩ lại chỉ là không thích cô mà thôi.
Thịnh Hiểu Nguyệt không kiềm được mắng: "Đôi gian phu dâm phụ! Anh ta thật sự dám tới."
"Đi thôi." Lạc Kiều Nhất chỉ liếc nhìn một cái rồi dời tầm mắt đi, nhấc tà váy dài lên, ngẩng cao đầu đi vào trong hội trường.
Cô đi quá nhanh nên không nhìn thấy ánh mắt sâu thẳm khó lường của người đàn ông phía sau.
Bùi Kiều Kiều nhận ra sự bất thường của Cố Tri Thâm, nhìn theo tầm mắt của anh thì thấy hai bóng lưng thon thả xinh đẹp, đặc biệt là người phụ nữ mặc chiếc váy dài hở lưng đính lông vũ, vòng eo nhỏ đến mức không chịu nổi một chét tay, phần lưng hở ra là một hình xăm con bướm màu tím nhạt, theo từng nhịp bước đi mà khẽ phập phồng như thể có thể vỗ cánh bay đi bất cứ lúc nào.
Đến cả người phụ nữ như cô ta cũng phải nhìn thêm vài mắt, huống chi là Cố Tri Thâm.
Trong mắt cô ta xuyệt qua một tia ghen tị, giơ tay muốn khoác lấy tay Cố Tri Thâm: "A Thâm, anh đang nhìn gì thế?"
"Không có gì." Cố Tri Thâm cài cúc áo vest lại, thu lại vẻ mặt, dịu dàng nói: "Vào trong thôi."
Bùi Kiều Kiều thấy anh không nói cũng biết điều không hỏi thêm nữa, khoác tay Cố Tri Thâm đi vào hội trường.
Thời tiết tháng tư về đêm vẫn còn chút se lạnh, Lạc Kiều Nhất từ sau lần bị sốt đó vẫn luôn có chút khó chịu. Thịnh Hiểu Nguyệt mang theo nhiệm vụ quảng bá nên tìm một góc để Lạc Kiều Nhất ở một mình, còn bản thân thì nhấc lễ phục đi tiếp đãi khắp nơi.
Kết quả Lạc Kiều Nhất vừa mới ngồi xuống đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc ở cách đó không xa.
"Cô làm cái gì thế hả!"
Cô quay đầu thì thấy Bùi Kiều Kiều đang đứng trước mặt một cô gái mặc chiếc váy dài bằng nhung màu xanh gốm sứ. Trên chiếc váy lễ phục cô ta đang cầm là một mảng vết rượu vang chói mắt vẫn đang tí tách chảy xuống.
"Xin lỗi, cô Bùi, tôi không cố ý đâu." Cô gái lúng túng đặt ly rượu xuống, cầm khăn giấy lau lên chiếc lễ phục của Bùi Kiều Kiều.
Bùi Kiều Kiều lùi lại một bước, chê bai nói: "Cô đừng có chạm vào nữa, bẩn chết đi được."
Bàn tay cô gái giơ lơ lửng giữa không trung có chút gượng gạo: "Thật xin lỗi, trên xe của tôi có lễ phục sạch, hay là cô thay tạm vào trước nhé?"
"Ai cần đồ của cô chứ!" Bùi Kiều Kiều tức giận đến mức hỏng cả hình tượng.
Cô gái bị mắng rơi vào thế mắc kẹt, động tĩnh bên này đã thu hút ánh nhìn của không ít người. Cô gái hít sâu một hơi, đứng thẳng lưng, cẩn thận hỏi: "Vậy cô nói xem phải làm sao bây giờ?"
"Bồi thường đi." Bùi Kiều Kiều có chút không kiên nhẫn: "Đây là bộ đồ A Thâm đặc biệt đến Ái Mông đặt làm riêng cho tôi. Cô cũng biết đấy, chồng của Tuế Trăng qua đời rồi, dạo này cô ấy còn chẳng nhận đơn hàng, khó khăn lắm mới làm cho tôi một bộ thế này."
Cô gái trợn tròn mắt: "Bao... bao nhiêu tiền ạ?"
"Tám trăm nghìn."













