Phu Nhân Kết Hôn Bí Mật Ba Năm Nhất Quyết Muốn Ly Hôn – Chương 2: Không được chia vài trăm triệu sao?
Phu Nhân Kết Hôn Bí Mật Ba Năm Nhất Quyết Muốn Ly Hôn
Giọng nói của cô lạnh lùng, ánh mắt vô cùng quả quyết.
Nhưng lời vừa dứt thì điện thoại của Cố Tri Thâm vang lên.
Anh lấy điện thoại ra, liếc nhìn tên người gọi đến, lông mày nhíu lại rồi bắt máy: "Có chuyện gì?"
Đầu dây bên kia không biết đã nói gì, anh lập tức trầm giọng: "Tôi đến ngay."
Anh chẳng thèm nhìn Lạc Kiều Nhất thêm một lần nào nữa, không quay đầu lại mà bước thẳng ra khỏi phòng ngủ.
Lạc Kiều Nhất hừ lạnh một tiếng, cũng không nói thêm gì.
Cơn buồn ngủ tan biến sạch sẽ nên cô quyết định không ngủ nữa.
Cả buổi sáng dọn dẹp hành lý, soạn xong thỏa thuận ly hôn, ký tên mình vào, cùng với mấy chiếc thẻ ngân hàng đặt lên bàn trà ở phòng khách, lúc này cô mới rời khỏi căn nhà cưới của mình và Cố Tri Thâm.
Thịnh Hiểu Nguyệt khoanh đôi chân dài, tư thái thoải mái dựa vào đầu xe. Thấy Lạc Kiều Nhất chỉ xách theo một chiếc vali nhỏ xíu, cô lập tức đứng thẳng dậy, mắt trợn tròn vì kinh ngạc: "Không phải chứ? Cậu chỉ có bấy nhiêu đồ thôi sao?"
Lạc Kiều Nhất nhanh nhậy cất hành lý vào cốp xe rồi lên ngồi ở ghế phụ, giả vờ thoải mái nói: "Đều là vật ngoài thân cả thôi! Ít nhất thì bây giờ, tớ đã tự do rồi."
"Ly hôn thật rồi sao?" Thịnh Hiểu Nguyệt có vẻ không tin lắm.
Lạc Kiều Nhất thản nhiên nhún vai: "Dẹp bỏ cái đầu yêu đương đi, lên núi hái rau dại thôi."
Thịnh Hiểu Nguyệt ngầm hiểu nên không hỏi thêm nữa, trực tiếp xoay vô lăng rồi chửi thề một tiếng: "Mẹ kiếp, Cố Tri Thâm giàu như thế, không chia được vài trăm triệu tài sản mà đi sao?!"
Lạc Kiều Nhất bĩu môi khinh bỉ: "Giang sơn của anh ta đều là tài sản trước hôn nhân, tớ đâu dại gì mà dòm ngó."
Về tiền bạc, Cố Tri Thâm thực ra rất hào phóng.
Nếu thực sự phân chia tài sản nghiêm ngặt theo góc độ pháp luật, số tiền cô có thể nhận được xa hơn nhiều so với vài trăm triệu.
Có điều thứ cô muốn ngay từ đầu đã không phải là tiền của anh.
Thịnh Hiểu Nguyệt thấy cô không nói gì liền vội vàng đổi chủ đề: "Rời đi cũng là chuyện tốt, xưởng thiết kế còn một đống đơn nợ ở đó kìa, lưng tớ sắp gập xuống cúi chào người ta đến gãy rồi. Cậu về đúng lúc lắm, nếu không cứ để một mình tớ bận rộn trong ngoài, người ta lại tưởng xưởng thiết kế này là của một mình tớ mất."
Lạc Kiều Nhất sau khi tốt nghiệp đã cùng Thịnh Hiểu Nguyệt hợp tác mở một xưởng thiết kế thời trang tên là "L. MOON", lấy họ của Lạc Kiều Nhất và tên của Thịnh Hiểu Nguyệt, tên tiếng Việt dùng âm dịch là "Ái Mông".
Hai người một người là kỳ tài kinh doanh, một người là thiên tài thiết kế, xưởng làm ăn vô cùng phát đạt.
Chỉ là sau đó Lạc Kiều Nhất vào thời điểm hoàng kim nhất lại lựa chọn gả cho Cố Tri Thâm, làm một người nội trợ gia đình.
Ái Mông cứ thế một mình Thịnh Hiểu Nguyệt quản lý, Lạc Kiều Nhất chỉ chịu trách nhiệm vẽ tranh ở phía sau.
Thịnh Hiểu Nguyệt dốc toàn lực vào sự nghiệp, cộng thêm năng lực xuất chúng, chỉ mất vài năm đã giúp Ái Mông chuyển mình, trở thành xưởng thiết kế thời trang tư nhân cao cấp.
Lạc Kiều Nhất với tư cách là nhà thiết kế duy nhất kiêm một nửa ông chủ của Ái Mông, được Thịnh Hiểu Nguyệt biến thành nhà thiết kế chủ lực "Tuế Tranh", hiện tại vô cùng nổi tiếng trong giới thượng lưu.
Rời khỏi Cố Tri Thâm, cô gần như ra đi tay trắng.
"Lúc trước chẳng phải đã đưa cho cậu rất nhiều bản vẽ sao, sao vẫn còn đơn nợ?"
Thịnh Hiểu Nguyệt nhắc đến chuyện này liền đau đầu: "Cậu không biết mấy tiểu thư phu nhân nhà giàu, mấy cô nàng nổi tiếng trong giới giải trí đó khó chiều hơn cả Ngọc Hoàng đâu. Không được trùng kiểu dáng, không được trùng màu sắc, cho nên bản vẽ cơ bản một tấm chỉ làm được một bộ. Mấy tấm cậu đưa lần trước chỉ đủ xếp lịch cho lần trước thôi."
"Tớ hơi tham lòng một chút nên nhận thêm vài đơn đặt trước..." Cô vừa nói vừa lấy đầu ngón tay bấm bấm, "Chỉ một chút xíu thôi mà."
"Một chút xíu là bao nhiêu?" Lạc Kiều Nhất không yên tâm hỏi dồn.
Thịnh Hiểu Nguyệt hế hế cười: "Cũng chỉ... sáu mươi sáu đơn."
Khựng lại một giây, cô bổ sung thêm một câu: "Lễ phục đấy."
Giọng điệu rõ ràng yếu hơn lúc nãy rất nhiều.
Lạc Kiều Nhất hít sâu một hơi. Vốn dĩ còn đang cân nhắc xem nên ở đâu, giờ thì hay rồi, ở trực tiếp tại xưởng thiết kế luôn cho xong.
Sáu mươi sáu đơn, cô một ngày vẽ một tấm cũng phải mất hai tháng, lại còn phải đối chiếu chi tiết chất liệu, đến cuối năm e là cũng chẳng được nghỉ ngơi.
Cô tựa vào lưng ghế phụ nhìn ra ngoài, mới nhận ra mấy năm kết hôn này ngoài vẽ tranh ra mình làm quá ít việc: "Hiểu Nguyệt, mấy năm nay vất vả cho cậu rồi."
Thịnh Hiểu Nguyệt sảng khoái nói: "Chao ôi, giữa hai chúng ta nói vất vả cái gì chứ. Hơn nữa không có bản vẽ của cậu thì tớ có vất vả thế nào cũng bằng thừa. Sau này hai đứa mình hợp sức, không nói gì khác, chỉ riêng mấy anh chàng đẹp trai mơn mởn trong giới giải trí thôi, ai mà chẳng đẹp hơn cái mặt như mặt quan tài của Cố Tri Thâm chứ! Không chỉ đẹp mà còn dễ dùng nữa!"
Nói đến đây, Thịnh Hiểu Nguyệt vừa tức bực vừa cực kỳ nghiêm túc: "Mẹ kiếp, tớ sớm muộn gì cũng khiến tên gã đàn ông tồi Cố Tri Thâm đó phải quỳ trước mặt cậu van xin cậu quay về."
Lạc Kiều Nhất nở nụ cười chân thành duy nhất kể từ ngày hôm qua đến giờ.
Nghe thấy cái tên đó, gương mặt của Cố Tri Thâm lại âm魂 không tan hiện lên trong đầu.
Ngoại trừ xị ra thì chẳng chê vào đâu được.
Nhưng trong lòng cô hiểu rõ, Cố Tri Thâm trong lòng trong mắt đều là Bùi Kiều Kiều, chỉ mong sao sớm ngày thoát khỏi cái cọc ngáng đường là cô mà thôi.
Cầu xin cô quay về sao?
Không bao giờ có chuyện đó.
Lạc Kiều Nhất liếc một cái: "Có thể mong cho tớ điều gì tốt đẹp hơn không?"
Cái cây nghiêng cành lùn tịt Cố Tri Thâm đó, cô chẳng muốn đụng vào nữa đâu.
Xưởng thiết kế Ái Mông nằm ở con phố cổ Tân Thành, đã từ một gian hàng ban đầu mở rộng thành một dãy gian hàng, bên trong rộng hơn bốn trăm mét vuông, chỉ riêng trợ lý đã tuyển tới bảy tám người.
Thịnh Hiểu Nguyệt đưa Lạc Kiều Nhất đến nơi rồi vội vã đi công tác, đặc biệt dặn dò: "Mấy ngày này có thể có một vị khách lớn tới, muốn đặt làm lễ phục lâu dài cho nghệ sĩ dưới trướng, hẹn lâu lắm rồi đấy. Vừa hay có cậu ở đây, tớ cũng yên tâm hơn."
"Yên tâm đi đi, sau này mấy chuyện này cứ giao cho tớ là được."
Tầng hai của xưởng có phòng nghỉ riêng. Lạc Kiều Nhất dọn dẹp hành lý xong, tạm thời thu xếp ra một chỗ dừng chân rồi đối chiếu với thông tin yêu cầu mà trợ lý đưa lên, nhanh chóng bước vào trạng thái làm việc.
Hình như chỉ có như vậy mới có thể tạm thời quên đi chuyện ly hôn.
Bận rộn không kể ngày đêm suốt ba ngày, khó khăn lắm mới hoàn thành xong mấy bản thảo có thời hạn gấp rút gửi đi làm mẫu. Vừa chuẩn bị nằm xuống thì trợ lý đã vội vã chạy lên nói: "Chị Kiều Nhất, có khách hàng đến, chúng em không xử lý nổi."













