Phu Nhân Kết Hôn Bí Mật Ba Năm Nhất Quyết Muốn Ly Hôn – Chương 17: Cúng tuần đầu
Phu Nhân Kết Hôn Bí Mật Ba Năm Nhất Quyết Muốn Ly Hôn
Thịnh Hiểu Nguyệt ra ngoài tự lập từ sớm, thực ra không liên lạc với gia đình nhiều. Nếu không phải lần này tình hình khẩn cấp, không tìm được người đáng tin cậy thì cô cũng chẳng cuống lên mà tính kế tới đầu Thịnh Tử Phàm.
Điều cô càng không ngờ tới là, tám trăm năm mới tìm Thịnh Tử Phàm một lần mà lại bị leo cây.
Thịnh Hiểu Nguyệt tức đến đảo mắt, trực tiếp gửi một tin nhắn thoại cho Thịnh Tử Phàm, mắng chửi từ trong ra ngoài không sót từ nào mà không dùng từ tục tĩu, xong xuôi là cho một vé vào danh sách đen luôn.
Lạc Kiều Nhất: "..."
Thịnh Hiểu Nguyệt hất hất mái tóc ngắn màu xanh, vẻ mặt không quan tâm: "Không cần buồn thay tớ, vốn dĩ tớ cũng chỉ là con nuôi nhà họ thôi, quan hệ chẳng ra làm sao. Nếu không phải thực sự không tìm được người đáng tin thì tớ lười liên lạc với anh ta rồi."
Lạc Kiều Nhất nhìn cô khi nói chuyện, ngoài sự tức giận ra thì không có cảm xúc nào khác lúc này mới yên tâm.
"Đúng rồi Kiều Nhất, buổi sáng tớ chọn ra cho cậu vài bộ lễ phục, quay về cậu thử xem nhé."
"Dạ tiệc thời trang của Đông Hưng vốn dĩ tớ chỉ tiện tay xin về thôi, giờ hợp tác với người ta rồi thì bắt buộc phải đi tham dự để giữ thể diện. Đến lúc đó không ít ngôi sao, phu nhân giàu có, tiểu thư danh giá đâu! Cái này cũng có lợi cho việc quảng bá của chúng ta." Thịnh Hiểu Nguyệt nghiêm túc nói.
Lạc Kiều Nhất suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý: "Được, mẫu thử còn lại ở nhà không nhiều, kiểu dáng cậu lấy chắc toàn là đồ mùa thu năm ngoái rồi đúng không? Hay là làm mới lại đi, bằng không người nhà mình mặc mẫu cũ đi thì ra cái thể thống gì?"
Mắt Thịnh Hiểu Nguyệt sáng rực lên: "Thật sao?! Tớ lâu lắm rồi không được mặc đồ cậu thiết kế đấy!"
Đồ Lạc Kiều Nhất thiết kế đắt hàng quá, cô toàn đem bán lấy tiền chứ chẳng lót tay đành mặc!
Nhắc đến thiết kế, ánh mắt Lạc Kiều Nhất tràn ngập ánh sáng, tự tin nói: "Yên tâm, nhất định sẽ làm cậu đè bẹp quần phương!"
Thịnh Hiểu Nguyệt cười xấu xa một tiếng.
Không không không, người đè bẹp quần phương nhất định phải là Lạc Kiều Nhất!
Tòa nhà văn phòng của Tập đoàn Cố thị.
Thẩm Khoan đeo chiếc kính râm to suýt bằng cả khuôn mặt, bước dài vào văn phòng Cố Tri Thâm, như kẻ không xương gập người xuống chiếc ghế trước bàn làm việc của anh, gõ gõ lên bàn: "Anh Thâm? Bên anh có nét chữ của tẩu tử không?"
Cố Tri Thâm thừa biết cái tính của anh ta, bảo tán gái nhìn mặt toàn là bốc phét, chỉ thích nhìn nét chữ.
Nghĩ đến bóng dáng hai người tựa vào nhau dưới khu căn hộ, lòng anh càng thấy ngột ngạt hơn.
Hai người trước đây chỉ mới gặp nhau một lần, giờ mối quan hệ đã sâu sắc đến mức này rồi sao?
Trong lòng anh trào dâng một cơn bực bội, không kiềm được nhíu mày: "Mù à? Không thấy đang bận sao?"
Thẩm Khoan giơ tay chịu thua: "Anh bận việc của anh đi." Anh ta trực tiếp đứng dậy, hoàn toàn không coi mình là người ngoài mà lật tung bàn làm việc của anh lên.
Sắc mặt Cố Tri Thâm lạnh như băng tuyết ngàn năm, mơ hồ có ngọn lửa xuyệt qua trong thoáng chốc.
Như cảm nhận được sự không thân thiện trên người người đàn ông, Thẩm Khoan rùng mình một cái vô cớ, dừng lại động tác trên tay: "Chỉ là chữ ký thôi mà? Cho em xem một cái đi?"
Cố Tri Thâm giơ tay rút từ trong ngăn kéo dưới bàn ra một tập giấy, ném bẹp xuống trước bàn: "Có phải chú muốn tìm cái này không?"
Thẩm Khoan ghé lại gần nhìn, năm chữ lớn "Tờ khai ly hôn" đập thẳng vào mắt: "Khụ..."
"Em không có ý can thiệp vào chuyện hai vợ chồng anh đâu nhé, em chỉ là muốn xác nhận một chuyện thôi." Anh ta vừa nói vừa sốt sắng lật mấy tờ giấy đó ra, nhanh chóng tìm được chữ ký của Lạc Kiều Nhất, ánh mắt lập tức đọng lại.
Quả nhiên.
Thẩm Khoan có chút kích động rút điện thoại ra chụp một tấm hình chữ ký, hoàn toàn không thèm quan tâm người trước mặt mặt đã đen như đít nồi.
Thân phận thật sự của Tuế Trăng quả nhiên chính là Lạc Kiều Nhất.
Thú vị rồi đây.
Xác minh được suy đoán của mình, Thẩm Khoan hít sâu một hơi, nhìn Cố Tri Thâm bằng ánh mắt đầy ẩn ý.
Chẳng biết anh ta có biết không nữa.
"Anh Thâm, anh có biết tẩu tử làm gì ở Ái Mông không?" Thẩm Khoan xoa xoa cằm hỏi.
"Chú chẳng phải rõ hơn tôi sao?" Cố Tri Thâm cất giọng lạnh lùng vặn lại.
Xong, đúng là không biết thật rồi.
Lần này thú vị to rồi.
Look nhìn "người chồng quá cố của Tuế Trăng" đang tỏa ra hơi lạnh ngùn ngụt trước mặt, Thẩm Khoan cười khoe hàm răng trắng tinh: "Hôm nay tẩu tử nói với em rằng người chồng của Tuế Trăng qua cúng tuần đầu rồi, bớt đau thương cũng không cần thiết nữa."
Cố Tri Thâm thấy anh ta vô lý hết sức: "Mấy cái này thì có liên quan gì đến tôi?"
Thẩm Khoan lặng im một hồi lâu mới nói: "Bây giờ em mới thật sự tin năm đó anh bị ép buộc cưới Lạc Kiều Nhất đấy."
Một sự bất ngờ lớn như thế ở bên cạnh anh bao nhiêu năm mà anh lại chẳng hề phát hiện ra. Anh ta giờ đây ngày càng mong chờ muốn biết Cố Tri Thâm nếu biết Lạc Kiều Nhất chính là Tuế Trăng mà anh cất công tìm kiếm bấy lâu nay thì sẽ có biểu cảm ra sao.
Tâm trí Cố Tri Thâm lại hoàn toàn không đặt ở chuyện này: "Sao, chú có hứng thú với cô ấy à?"
Thẩm Khoan tưởng anh đang nói đùa nên tiện miệng đùa theo: "Anh chẳng phải ly hôn rồi sao, còn để ý mấy cái này làm gì."













