Phu Nhân Kết Hôn Bí Mật Ba Năm Nhất Quyết Muốn Ly Hôn – Chương 11: Một bữa ăn, hai mươi triệu
Phu Nhân Kết Hôn Bí Mật Ba Năm Nhất Quyết Muốn Ly Hôn
"Tối nay đi cùng tôi về nhà cũ một chuyến, ông nội muốn gặp cô."
Nhìn đống hóa đơn chất đống trên tay, Lạc Kiều Nhất vốn đã đầy bụng hỏa khí, giờ nghe giọng Cố Tri Thâm lại càng tức không chỗ trút.
Cô lạnh tà nói: "Tôi tới nhà cũ không hợp đâu."
Đầu dây bên kia, Cố Tri Thâm im lặng vài giây rồi hống hách lên tiếng: "Chúng ta còn chưa ly hôn, đi hay không chưa đến lượt cô chọn."
Vì một vài lý do, Cố Tri Thâm từ nhỏ đã do Cố ông nội và Bà nội Cố nuôi dưỡng, đối với hai người cực kỳ hiếu thuận. Bởi vậy khi xưa lúc hai người bảo anh cưới Lạc Kiều Nhất, anh chẳng nói lấy một lời đã gật đầu đồng ý.
Kết hôn ba năm, thấu hiểu của Cố Tri Thâm về nghĩa vụ vợ chồng ngoại trừ một tháng lên giường với cô một lần, thì chính là định kỳ về nhà cũ diễn cảnh ân ái cho hai ông bà an tâm.
Ai làm hai người họ khó chịu, kẻ đó xác định khỏi sống.
Nếu là lúc khác, Lạc Kiều Nhất chỉ nghĩ bệnh tổng tài của Cố Tri Thâm lại tái phát, nhưng đúng vào thời điểm xưởng thiết kế gặp chuyện thế này, anh lại sốt sắng gọi điện tới đe dọa cô về nhà cũ.
Lạc Kiều Nhất bật cười giễu cọt.
Chút chân tình suốt ba năm qua của cô quả nhiên là đem cho chó ăn, chẳng làm Cố Tri Thâm cảm động lấy một phân.
Vì một Bùi Kiều Kiều, anh lại dồn cô vào đường cùng triệt hạ như thế.
Cô hít sâu một hơi, hỏi thẳng: "Có phải chỉ cần tôi cùng anh về nhà cũ, khủng hoảng của xưởng thiết kế liền được giải quyết?"
Cố Tri Thâm không chút suy nghĩ liền đồng ý: "Được, tối nay tôi qua đón cô."
Sau khi cúp điện thoại, tâm trạng Cố Tri Thâm tốt hơn so với tưởng tượng, khóe môi mỏng như lưỡi dao vô thức giương lên.
Anh rất ít khi chủ động liên lạc với Lạc Kiều Nhất.
Bình thường dù Cố ông nội bảo anh đưa Lạc Kiều Nhất về nhà cũ, anh cũng sẽ bảo trợ lý thông báo.
Nhưng lần này nghĩ đến Lạc Kiều Nhất dạo này đang giận dỗi với mình, anh mới tự tay gọi cuộc điện thoại này.
Xem như cho cô một bước trượt xuống.
Cố Tri Thâm bấm máy nội bộ, lạnh giọng dặn dò: "Điều tra xem xưởng thiết kế Ái Mông gặp rắc rối gì, không cần báo lại cho tôi, trực tiếp xử lý."
Chưa đầy nửa ngày, phần lớn các hợp đồng bị hủy trước đó ở xưởng thiết kế đều được khôi phục.
Thịnh Hiểu Nguyệt vốn đang sứt đầu sứt trán vì hai mươi triệu chi phí xưởng sản xuất, đột nhiên các đơn hàng bị hủy trước đó đều quay lại tìm cô.
Họ còn bảo để bồi thường tổn thất cho xưởng thiết kế, có thể nâng giá tương ứng, thậm chí có bên còn chuyển thẳng toàn bộ tiền hàng.
Cô vừa kinh ngạc vừa lo lắng nhìn Lạc Kiều Nhất: "Cố Tri Thâm làm à?"
Đáy lòng Lạc Kiều Nhất cũng lạnh ngắt như sắc mặt cô: "Ừm."
"Một bữa ăn đổi lấy hai mươi triệu, hời rồi."
Bảy giờ.
Cố Tri Thâm đến đón cô về nhà cũ đúng giờ, suốt chặng đường hai người không nói với nhau câu nào.
Đến trước cổng sân, Cố Tri Thâm đột nhiên dừng bước, nhìn vẻ mặt nhạt nhẽo của người phụ nữ, anh vô cùng bất mãn: "Cái vẻ mặt này của cô rõ ràng là muốn ông nội nghi ngờ."
Lạc Kiều Nhất lập tức kéo ra một nụ cười chuyên nghiệp: "Yên tâm, đã hứa với anh thì diễn cũng sẽ diễn tới cùng."
Ánh mắt Cố Tri Thâm trầm xuống, trong lòng đột nhiên trào dâng một cơn bực bội.
Đã dùng đến từ "diễn", chứng tỏ cô vẫn muốn ly hôn.
Nhưng rõ ràng anh đã giúp cô giải quyết rắc rối ở xưởng thiết kế, sao cô vẫn không vui?
Cố Tri Thâm chỉ nghĩ đến một khả năng, châm biếm nói: "Tìm được mối khác rồi à?"
Nụ cười của Lạc Kiều Nhất dập tắt trong một giây, cố tình khiêu khích: "Phải thì sao?"
Chỉ cho quan lại đốt lửa, không cho dân đen đốt đèn chắc?
Chân mày Cố Tri Thâm giật giật, đang định nói gì đó thì cửa lớn mở ra, Trương má mỉm cười vui mừng: "Thiếu gia, thiếu phu nhân đã về rồi!"
Cố Tri Thâm nuốt lại câu thoại, ừ một tiếng rồi bước dài đi vào trong.
Hai người vào nhà, tự thay giày, một người lên tầng tìm cha Cố, một người thẳng tiến phòng khách tìm Cố ông nội và Bà nội Cố.
Bà nội Cố kéo Lạc Kiều Nhất lại gần, soi xét vóc dáng cô một lượt: "Vẫn chưa mang thai à?" Nói rồi bà lại thở dài, chuyển chủ đề: "Không sao, tháng sau nỗ lực thêm chút nữa."
Câu sau tuy không có ý trách móc nhưng lại giống như một vòng kim cô siết chặt trên đầu cô.
Chẳng cần niệm chú, tự cô đã căng thẳng, lúc nào cũng nhắc nhở bản thân rằng cuộc hôn nhân này chưa bao giờ bình đẳng.
Trước đây cô tích cực chuẩn bị mang thai như vậy, vốn tưởng bà nội thực sự thấu hiểu.
Cho đến một lần vô tình nghe thấy bà nội trò chuyện với quản gia, giọng điệu mang theo vẻ coi thường: "Năm đó chấp nhận cho nó bước chân vào cửa là vì muốn nối dỗi tông đường. Ông nội nó nợ nhà chúng ta một mạng, đương nhiên cũng phải lấy mạng ra bù, sinh con xong tôi mới tính là trả hết nợ, bằng không ai biết được có phải cái nhà họ Lạc kia cậy ơn đòi báo hay không."













