Phu Nhân Bạc Thiếu Nhiều Thân Phận – Chương 989: đáng thương lại đáng buồn
Phu Nhân Bạc Thiếu Nhiều Thân Phận
Cố Ninh Tích mở mắt ra, vừa mới tỉnh dậy nên đầu óc vẫn còn mơ hồ hỗn loạn.
Cô ngồi dậy, vươn vai một cái rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa kính sát đất.
Trời đã tối đen rồi.
"Mấy giờ rồi? Sao anh không gọi em dậy?" Cô vừa hỏi vừa quay đầu lại, chỉ thấy trên ghế chủ tịch trống không chẳng có ai.
Anh đi đâu rồi?
Cô vội vàng đứng dậy, chiếc chăn trên người trượt rơi xuống đất. Cô nhặt đại lên quăng lên sofa rồi vội vã bước ra ngoài.
"Phu nhân chủ tịch, cô tỉnh rồi ạ." Thấy cô đi ra, thư ký lập tức đứng dậy,













