Phu Nhân Bạc Thiếu Nhiều Thân Phận – Chương 2: Nhóc con ăn vạ
Phu Nhân Bạc Thiếu Nhiều Thân Phận
Suy nghĩ của cô hỗn loạn trong giây lát, liền lạnh lùng lên tiếng:
"Đi đặt vé máy bay, lập tức sang đó đón người về."
Lâm Tu nhận lệnh rồi lui ra.
Lúc này, tại thành phố Bắc, nước Hạ.
Đối diện với tập đoàn Bạc Thị uy nghi tráng lệ, bên trong một quán cà phê.
Cậu bé Niên Niên đang ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, thong thả đung đưa hai cái chân nhỏ.
Trước mặt cậu là một chiếc máy tính, trên màn hình lướt qua một đống mã code khiến người ta hoa cả mắt.
Chú Trần ngồi bên cạnh, nhìn mà mặt đầy kinh ngạc.
Đồn rằng, tập đoàn Bạc Thị sử dụng hệ thống bảo mật khó giải mã nhất thế giới, hacker bình thường căn bản không thể xâm nhập.
Vậy mà lúc này trước mặt tiểu thiếu gia, nó lại giống như làm bằng giấy, từng lớp từng lớp bị xâm nhập một cách âm thầm im lặng.
Cậu nhóc rõ ràng mới hơn bốn tuổi một chút, mà giống như quái vật vậy, thông minh đến mức đáng sợ!
"Ting ——"
Lúc này, màn hình hiển thị thông báo xâm nhập thành công.
"Oa, xong rồi nha!"
Niên Niên reo hò vui sướng, tự vỗ tay khen mình.
Chú Trần ghé đầu vào nhìn:
"Nhanh thật đấy!"
"Tất nhiên rồi! Bộ hệ thống này là do Mami dạy cháu làm đó, ngay cả hệ thống quốc phòng nước X còn phá được, hệ thống bảo vệ của Bạc Thị tuy cũng rất lợi hại, nhưng vẫn chưa cản được cháu đâu!"
Cậu nhóc vẻ mặt tự hào nói, sau đó trượt xuống khỏi ghế, xách chiếc ba lô nhỏ bên cạnh lên bước đi.
Trước khi đi không quên dặn dò:
"Ông Trần, ông cứ ở đây đợi tin tốt của cháu nhé, cháu nhất định sẽ tìm được ba!"
"Đi đi! Chúc cháu thành công!"
Chú Trần tin tưởng vào năng lực của cậu nhóc, không chút lo lắng cho cậu.
Rất nhanh, Niên Niên đã sang bên kia đường, đi vào tập đoàn Bạc Thị.
Sau khi vào trong, cậu đi thang máy riêng dành cho Chủ tịch.
Thang máy này cần vân tay và mật khẩu.
Cậu tiến lên giải mã, trong lòng thầm mong chờ.
"Sắp được gặp ba rồi!"
Không biết ba nhìn thấy mình có ngạc nhiên không, có vui không nữa!
Trong lúc suy nghĩ, mật khẩu đã giải xong, cậu nhóc không chờ nổi bước vào, thang máy từ từ đi lên tầng trên cùng.
Bên trong phòng họp tầng đỉnh.
Bạc Kiêu Đình vừa họp xong ba cuộc họp từ xa, đang mệt mỏi day day thái dương.
Đôi lông mày kiếm anh tú của anh khẽ nhíu lại, nét mặt không mấy dễ chịu, gương mặt đẹp trai ma mị càng thêm lạnh lẽo hơn so với thường ngày.
Trợ lý đặc biệt Lạc Phàm đưa tài liệu cuộc họp tiếp theo sang, quan tâm hỏi một câu:
"Chủ tịch, hay là ngài nghỉ ngơi một chút đi?"
Gần đây công ty rất bận rộn, Chủ tịch nhà anh lại là một kẻ cuồng công việc, một khi bận lên là như cỗ máy không biết mệt mỏi.
Anh làm trợ lý đi theo xoay như chong chóng, cảm giác sắp bay lên trời đến nơi rồi!
Bạc Kiêu Đình xua tay, nhận lấy tài liệu, lạnh giọng:
"Không cần!"
Hôm nay họp cả ngày, buổi tối thậm chí còn có hai cuộc họp xuyên quốc gia, làm gì có thời gian nghỉ ngơi?
Lạc Phàm câm nín, chỉ đành khổ sở tiếp tục bận rộn.
Lúc này, cửa phòng họp bị ai đó gõ mở.
Thư ký Lý Phỉ hớt hơ hớt hải đi vào, báo cáo:
"Chủ... Chủ tịch, bên ngoài có một đứa trẻ muốn gặp ngài, cậu bé nói cậu ấy là con trai của ngài."
Bạc Kiêu Đình khi làm việc vốn đã không thích bị làm phiền, thư ký lại hấp tấp xông vào như vậy làm anh vô cùng không hài lòng.
Chưa kể, lời cô ta nói lại nhảm nhí đến thế.
Bạc Kiêu Đình gần như lập tức sầm mặt xuống.
Lạc Phàm cũng ngẩn người ra, tiếp đó cất tiếng trách mắng:
"Thư ký Lý, cô ăn nói tào lao gì thế?"
Chủ tịch còn chưa kết hôn, lấy đâu ra con trai?
"Tôi tôi..."
Lý Phỉ sợ đến mức run rẩy, không dám lên tiếng.
Ngược lại phía sau cô ta, một bóng dáng nho nhỏ thò ra, đôi mắt đen tròn xoe nhìn hai người trong phòng.
Rất nhanh, ánh mắt cậu nhóc khóa chặt vào Bạc Kiêu Đình, cả người hứng khởi lao về phía anh:
"Tìm thấy rồi! Tốt quá rồi, ba ơi... Rốt cuộc con cũng gặp được ba rồi!"
Cậu nhóc lao tới, hai tay ôm chặt lấy chân Bạc Kiêu Đình, cười tươi đến mức rạng rỡ.
Bạc Kiêu Đình nhìn chiếc "móc treo" xuất hiện thêm ở chân mình, cả người đờ ra, không biết nên phản ứng thế nào.
Lạc Phàm nhìn mà mí mắt giật liên hồi.
Theo bản năng định tiến lại kéo đứa trẻ ra.
Chủ tịch nhà anh không thích bị người lạ đụng chạm.
Nhưng mới đưa tay ra một nửa thì đơ người lại, anh đã nhìn thấy diện mạo của đứa trẻ.
Đứa bé nhỏ nhắn, ngũ quan tinh tế, lông mày thanh tú, gương mặt búng ra sữa, đôi mắt đen láy sáng ngời như biết nói, vô cùng linh hoạt và thông minh, trong ánh mắt như chứa đầy vì sao.
Dáng vẻ môi hồng răng trắng này, thực sự có vài phần giống với Chủ tịch nhà mình!
Lạc Phàm nghi ngờ bất an:
"Chủ tịch, chuyện này..."
Bạc Kiêu Đình được anh gọi một tiếng mới khôi phục lại tinh thần.
Ánh mắt anh lạnh lẽo, toàn thân tỏa ra sự không hài lòng mãnh liệt:
"Đứng ngơ ra đó làm gì? Lôi nó ra ngoài! Bảo phụ huynh nó đến nhận, ai dẫn tới thì lập tức cút đi!"
"Ả... Vâng!"
Lạc Phàm bị dọa cho hồn xiêu phách lạc, lý trí cũng quay trở về.
Chủ tịch nhà anh không gần nữ sắc, cấm dục vô cùng, sao có thể mọc đâu ra đứa con lớn thế này?
Anh chắc chắn là mờ mắt rồi mới thấy đứa trẻ này là con trai của Chủ tịch!
Lạc Phàm vội tiến lên định kéo cậu nhóc dậy:
"Cháu nhỏ ơi, cháu là con nhà ai thế? Đây không phải chỗ chơi đùa đâu nhé! Nào, đi ra ngoài với chú..."
Ai ngờ, Niên Niên bám chặt lấy ống quần Bạc Kiêu Đình, lắc đầu nói:
"Cháu không ra ngoài, cháu là người nhà Bạc Kiêu Đình! Khó khăn lắm mới tìm được ba..."
Cậu nhóc có chút tủi thân, nhìn gương mặt không chút hơi ấm của Bạc Kiêu Đình, cất giọng sữa:
"Ba ơi, con tên là Cố Kinh Niên, tên ở nhà là Niên Niên, năm nay bốn tuổi ba tháng! Con là con ruột của ba đó! Con có xét nghiệm DNA làm chứng nè, không tin ba xem đi."
Vừa nói, cậu vừa buông tay ra, nhanh nhẹn móc từ trong ba lo ra một tờ giấy đưa sang.
Bạc Kiêu Đình đưa tay ra nhận lấy.
Anh chỉ cảm thấy, đứa trẻ vô duyên vô cớ này đột nhiên chạy ra nhận ba thật là vô lý!
Sắc mặt anh càng lúc càng lạnh, nhiệt độ xung quanh cũng hạ xuống vài độ.
Lạc Phàm cảm thấy sống lưng lạnh ngắt, trong lòng lại thầm khen một câu: Màn ăn vạ này chuyên nghiệp thật đấy!
Ngay cả DNA cũng có nữa!
Giả phải không?
Nảy sinh sự nghi ngờ, anh nhanh chóng quét mắt nhìn qua một lượt.
Kết quả, thông tin về Bạc Kiêu Đình, nhóm máu, tuổi tác trong tờ giấy này hoàn toàn trùng khớp.
Xác suất quan hệ cha con lại cao tới 99,9%!













