Phu Nhân Bạc Thiếu Nhiều Thân Phận – Chương 17: Ác ý
Phu Nhân Bạc Thiếu Nhiều Thân Phận
Niên Niên thấy bà ta tức tới mức cơ mặt suýt méo xệch nhưng vẫn nhìn chằm chằm: "Bà một hai phủ nhận thân phận của cháu, nhưng bà chưa từng tiếp xúc với cháu, thậm chí còn chưa nhìn kỹ xem cháu có giống ba hay không mà đã bắt nạt cháu như vậy, đây chẳng phải là điều một người bề trên nên làm!"
Tần Uyển bị nói đến ngẩn người.
Bà ta nằm mơ cũng không ngờ bản thân lại bị một đứa trẻ bốn tuổi lên mặt dạy đời.
Tuy nhiên, Niên Niên nói đúng, bà ta quả thực chưa từng quan sát kỹ diện mạo của thằng bé.
Lúc này tập trung nhìn kỹ, thằng bé lại thực sự giống Bạc Kiêu Đình hồi nhỏ tới năm, sáu phần.
Tần Uyển lập tức bị kích động.
Đặc biệt khi nghĩ đến đứa trẻ này do Cố Ninh Tích sinh ra, bà ta lại càng không thể chấp nhận được!
Trên đời này, ai cũng có thể sinh con cho nhà họ Bạc, duy chỉ có Cố Ninh Tích là không thể!
Sắc mặt Tần Uyển xanh sắt lại, cất lời: "Không giống, chẳng giống chút nào! Ta nói cho ngươi biết, cho dù ngươi có mục đích gì thì ta cũng không bao giờ thừa nhận sự tồn tại của ngươi."
Niên Niên thấy bà ta như vậy thì biết mình nói gì cũng vô ích, chỉ đành bình tĩnh trình bày: "Cháu chẳng có mục đích gì cả, chỉ muốn nhận lại ba thôi. Bà không thừa nhận cháu cũng không sao, ba thừa nhận là được rồi."
Nói xong, cậu nhóc không buồn để ý tới bà ta nữa, lặng lẽ ngồi xổm xuống chơi Lego trên mặt đất.
Tần Uyển thấy vậy thì ngọn lửa tức giận lại bùng lên, bước nhanh tới chộp lấy bộ Lego trong tay Niên Niên, lạnh giọng: "Cút ra ngoài, không được chơi mấy thứ này! Con cháu nhà họ Bạc ta không có kẻ ham chơi! Nếu ngươi thực sự là con trai của Kiêu Đình thì càng không nên chơi mấy thứ này."
"Vậy cháu nên làm gì?"
Niên Niên bình tĩnh hỏi, hoàn toàn không sợ hãi trước vẻ hung tợn của Tần Uyển.
Tần Uyển khựng lại một chút, nảy sinh ý đồ xấu, ác ý giơ tay chỉ ra bên ngoài: "Ra ngoài nắng đứng phơi một tiếng cho ta! Kiêu Đình nhà chúng ta từ nhỏ đã phải rèn luyện thân thể, học võ phòng thân các thứ, làm gì có thời gian rảnh chơi mấy thứ này!"
Lông mày nhỏ của Niên Niên nhíu lại: "Cháu cũng từng học võ phòng thân rồi, cơ thể cháu rất tốt. Hơn nữa hiện tại nắng rất gắt, phơi nắng sẽ bị say nắng, bà đang làm khó người khác!"
"Còn dám cãi lời! Ngươi có chịu ra ngoài không? Hay là... ngươi nghĩ ta không dám ra tay với ngươi?"
Giọng Tần Uyển nhọn hoắt, nét mặt hiện lên vẻ hung tợn.
Niên Niên chưa từng gặp phải sự ác ý lớn đến vậy bao giờ, theo bản năng lùi lại hai bước.
Người này trông giống như mụ phù thủy già vậy!
"Nếu bà ra tay với cháu, chắc chắn ba sẽ giận bà đấy."
Niên Niên cân nhắc một chút, thông minh đáp trả.
Nhưng Tần Uyển lại trừng mắt ngược lại.
Đứa con trai do một tay bà ta nuôi lớn lại có thể vì một đứa con hoang mà giận bà ta sao?
"Trò cười!"
Tần Uyển cười lạnh một tiếng: "Hôm nay ta phải chống mắt lên xem rốt cuộc nó sẽ vì ngươi mà giận ta, hay là nể mặt ta mà cho qua chuyện này!"
Vừa dứt lời, bà ta gọi lớn ra bên ngoài: "Người đâu!"
Rất nhanh, hai bảo vệ áo đen xuất hiện.
Tần Uyển ra lệnh: "Dắt đứa con hoang này ra trước cửa cho ta, chưa phơi đủ một tiếng thì không được thả ra, giữ chặt lấy nó!"
Nghe vậy, hai bảo vệ do dự trong giây lát nhưng không dám trái lời bà ta, lập tức ra tay bắt lấy Niên Niên.
Niên Niên nhỏ bé như vậy sao có thể là đối thủ của bảo vệ?
Chẳng mấy chốc cậu nhóc đã bị đè chặt đứng phơi nắng ngoài sân.
Đúng vào tháng Bảy, tháng Tám, thời tiết nóng bức nhất.
Niên Niên bị ép đứng dưới ánh nắng gay gắt, chưa đầy nửa tiếng đã vã mồ hôi hột.
Lạc Phàm quay trở lại.
Trên đường về công ty, anh ta đã liên lạc với Bạc Kiêu Đình mới biết tổng giám đốc hề yêu cầu mình lấy tài liệu gì cả.
Phát hiện mắc bẫy, anh ta vội vàng quay về thì nhìn thấy cậu chủ nhỏ đang bị đè đứng phơi nắng gắt ngoài trời.
Mặt cậu nhóc đã ửng hồng vì nóng, mồ hôi rịn ra liên tục trên trán, mảng lưng áo cũng đã ướt đẫm!
"Mấy người đang làm gì vậy?"
Lạc Phàm kinh hãi, lao nhanh tới lớn tiếng chất vấn bảo vệ: "Điên rồi sao? Có biết đây là ai không?"
Bảo vệ áo đen thản nhiên đáp: "Anh Lạc, tôi làm theo lệnh của phu nhân."
"Cái gì?"
Lạc Phàm ngẩn người, nhìn về phía phòng khách.
Tần Uyển đang ngồi trên sofa với vẻ mặt lạnh băng, lạnh lùng đứng nhìn.
Chìm đắm trong suy nghĩ, lòng Lạc Phàm trĩu xuống...
Phu nhân làm sao có thể nhẫn tâm đối xử với một đứa trẻ hơn bốn tuổi như vậy chứ?
Đây còn là cháu nội của bà ấy cơ mà!
Lạc Phàm biết mình có nói gì cũng vô ích, chỉ có nước đợi tổng giám đốc về giải quyết.
Anh ta vội vàng bước sang một bên gọi điện thoại!
Đến khi Bạc Kiêu Đình vội vã quay về, Niên Niên đã phơi nắng hơn một tiếng đồng hồ, cả người dường như mê muội.
Bạc Kiêu Đình bốc hỏa, giơ chân đạp văng bảo vệ: "Ngươi tìm chết sao?"
Ăn một cú đạp, bảo vệ suýt nữa ngất đi.
Cơn giận của Bạc Kiêu Đình vẫn chưa nguôi, nhưng thấy Niên Niên đứng chao đảo sắp ngã, anh vội vàng ôm lấy cậu nhóc, giọng nói tràn đầy lo lắng: "Niên Niên, con có làm sao không?"
Niên Niên nhìn thấy Bạc Kiêu Đình, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập vẻ tủi thân: "Ba, ba đã về rồi..."
Lời vừa dứt, cả người cậu nhóc liền vì mất nước mà ngất đi hoàn toàn!













