Phu Nhân Bạc Thiếu Nhiều Thân Phận – Chương 14: Mẹ con chính là kẻ không an phận
Phu Nhân Bạc Thiếu Nhiều Thân Phận
Hai người trò chuyện một lúc, Bạc Kiêu Đình liền lấy một sợi tóc của Niên Niên giao cho Lạc Phàm, bảo anh đưa tới cơ quan giám định kiểm tra.
Tiếp đó, dẫn Niên Niên đi tham quan biệt thự một lượt.
Buổi trưa, quản gia dặn bếp làm một bữa trưa phong phú, Niên Niên ăn cực kỳ thỏa mãn!
Sau bữa trưa, Niên Niên có thói quen ngủ trưa, buồn ngủ trèo lên chân Bạc Kiêu Đình, nũng nịu nói:
"Ba ơi, ngủ trưa với con có được không?"
Giọng cậu mềm mại ngọt ngào, Bạc Kiêu Đình không từ chối nổi.
Khoảng hai giờ chiều, Niên Niên tỉnh dậy, quản gia bưng bánh ngọt, bánh quy nhỏ tới cho cậu ăn vặt.
Cậu nhóc cái gì cũng kén chọn, duy chỉ có bánh kem là không kén.
Xúc một thìa vào miệng, cậu mặt đầy thỏa mãn:
"Ngon quá đi!"
Bạc Kiêu Đình nhìn trong mắt, cảm thấy cậu nhóc thật giống ai đó hồi nhỏ, thích đồ ngọt, như một con sâu hăm ăn, lúc ăn đôi mắt mím rịt lại vì sướng!
Tuy nhiên lúc này, Tần Uyển đột nhiên từ bên ngoài bước dồn dập vào.
Từ sau khi Cố Ninh Tích quay về nước, Tần Uyển hầu như ngày nào cũng phải chạy sang đây một chuyến, chỉ sợ con trai nhà mình có dính dáng gì với người phụ nữ đó.
Hôm nay vừa bước vào cửa nhìn thấy một đứa trẻ bốn năm tuổi đang ngồi trên sofa ăn bánh ngọt, còn đưa tay đưa cho con trai nhà mình một miếng:
"Miếng này cũng ngon nè, ba ăn thử đi!"
Bà nghe thấy tiếng xưng hô này vô cùng kinh ngạc, đầu óc oang oang một tiếng, cất giọng hỏi ngay:
"Ba cái gì mà ba? Kiêu Đình, đứa trẻ này là thế nào? Nó tại sao lại gọi con như vậy?"
Bạc Kiêu Đình nhìn thấy bà không có quá nhiều phản ứng, như đoán trước bà sẽ tới.
Chỉ khẽ mở làn môi mỏng, đáp lại:
"Nó tên là Niên Niên, là con trai con."
"Con trai cái gì?"
Tần Uyển trợn to mắt, mặt đầy kinh ngạc và không thể tin nổi:
"Con còn chưa kết hôn, lấy đâu ra con trai?"
Trong lúc nói chuyện, bà dời ánh mắt, xét nét nhìn Niên Niên.
Cậu nhóc bị ánh mắt sắc bén của đối phương nhìn đến mức có chút sợ hãi, theo bản năng dịch lại gần phía Bạc Kiêu Đình.
Bạc Kiêu Đình vỗ vỗ cậu như một lời an ủi, cũng không có ý giấu giếm, thẳng thắn trả lời:
"Là con của con và Cố Ninh Tích."
"Cái gì!!!"
Tần Uyển mặt đầy chấn động và không thể tin nổi.
"Con nói, đứa trẻ này... Là của con và Cố Ninh Tích? Chuyện này làm sao có thể!"
Tần Uyển khôi phục lại tinh thần, suy nghĩ đầu tiên chính là phủ nhận.
Năm đó Cố Ninh Tích xui xẻo thế nào lại vào phòng của con trai bà, cũng chỉ duy nhất một lần đó liền bị đuổi khỏi nhà họ 薄.
Cách năm năm sau, mọc đâu ra một đứa trẻ lớn chừng này, nói là của con trai bà.
"Người phụ nữ đó đúng là lắm mưu mẹo! Người quay về thì đành một lẽ, còn tìm một đứa trẻ tới để lừa đảo!"
Tần Uyển theo bản năng không tin.
Bà ánh mắt sắc bén nhìn Niên Niên, tiếp tục xét nét cậu.
Cậu nhóc diện mạo tinh tế, môi hồng răng trắng, ánh mắt nhút nhát, đúng là có vài phần bóng dáng của Cố Ninh Tích.
Càng nhìn lại càng thấy ghét!
Giọng điệu bà thốt ra vô cùng tồi tệ:
"Có phải người phụ nữ Cố Ninh Tích đó xúi giục mày tới đây nhận ba không? Ba ruột của mày rốt cuộc là ai?"
Niên Niên bị giọng điệu khinh bỉ này làm cho đôi lông mày nhỏ nhíu chặt lại.
Nhưng xuất phát từ phép lịch sự, vẫn ngoan ngoãn đáp lại:
"Mami không xúi giục con cái gì cả, ba của con là Bạc Kiêu Đình."
"Nói tào lao!"
Tần Uyển nghiêm giọng quát mắng:
"Mẹ mày cái loại người như thế, nhìn là biết kẻ không an phận, đừng tưởng đổ vạ lung tung là có thể chụp cái mũ lên đầu con trai tao."
Bạc Kiêu Đình nghe những lời lẽ cay nghiệt của mẹ mình, ánh mắt không khỏi phủ một lớp băng mỏng, cảnh cáo:
"Mẹ, mẹ nói chuyện chú ý chừng mực một chút!!!"
Niên Niên cũng có chút tức giận, nắm chặt nắm đấm nhỏ, cãi lại:
"Cháu không nói tào lao! Mami cháu là người rất tốt, mẹ thương cháu nhất, cháu cũng làm đối chiếu DNA rồi, cháu là con của ba!"













