Phong Thiếu Bá Đạo Mải Mê Cưng Chiều Vợ – Chương 8: Trong lòng đau đau muốn đi tìm cô ấy
Phong Thiếu Bá Đạo Mải Mê Cưng Chiều Vợ
Ngay lúc hai bố con đang trò chuyện thì ông lớn nhà họ Phong trong đám đông đang nheo mắt nhìn Ôn Thời Vũ trên sân khấu.
Trong mắt ông mang theo vài phần suy tư!
Cô gái này có phải đã từng gặp ở đâu rồi không nhỉ?
Sao nhìn lại quen mắt đến thế?
Nhưng không đợi ông suy nghĩ kỹ, bản độc tấu violin trên sân khấu đã biểu diễn xong xuôi.
Ôn Thời Vũ thoát ra khỏi âm nhạc, hướng về phía dưới đài cúi chào sâu một cái.
Tiếng pháo tay lập tức cuộn trào kéo đến như sóng xô.
Bảo Nhi lại càng reo hò nhảy mót, hai bàn tay nhỏ kích động vỗ không ngừng.
Bùi Tâm Nghi cũng khen ngợi một câu: "Đúng là không làm mai mọt cây đàn này!"
Ôn Thời Vũ đương nhiên là không biết, nhanh chóng bước xuống sân khấu.
Sự suy tư của ông Phong đến đây cũng bị ngắt đoạn!
Ôn Thời Vũ bên này vừa bước ra khỏi hội trường tiệc, Nhạc Đông Đường liền vẻ mặt kích động đón tiếp nói: "Thời Vũ, đúng là giỏi lắm, vừa rồi màn biểu diễn của cô khiến tôi quá đỗi hài lòng!"
Ôn Thời Vũ nghe vậy khiêm tốn mỉm cười: "Trưởng đoàn quá khen rồi, biểu diễn không bị hỏng việc đã là vạn hạnh rồi."
Nhạc Đông Đường nói: "Màn biểu diễn này rất thành công, lần này cô thể hiện tốt như vậy, cuối tháng tôi nhất định sẽ tăng tiền thưởng cho cô. Cô cố gắng cho tốt, tin rằng không quá hai năm nhất định có thể ngồi vào vị trí nhịp trưởng đấy."
"Em sẽ cố gắng, cảm ơn trưởng đoàn!"
Nghe thấy tiền thưởng, trên mặt Ôn Thời Vũ lập tức cũng giương lên một nụ cười rạng rỡ.
Nhạc Đông Đường vỗ vỗ vai cô: "Được rồi, cô về nghỉ ngơi trước đi, màn biểu diễn của những người khác cũng sắp bắt đầu rồi, tôi còn có công việc chỉ huy phải làm nữa."
"Vâng."
Ôn Thời Vũ gật đầu, tuy nhiên trước khi đi lại đưa cây đàn violin cho hai bảo vệ phía sau: "Làm phiền hai vị giúp tôi đưa cây đàn quay trở về nhé, cây đàn này rất quý giá, để ở chỗ tôi không được tốt lắm."
"Được rồi."
Bảo vệ tiện tay nhận lấy, nhanh chóng rời đi.
Ôn Thời Vũ lập tức cả người đều thả lỏng trở lại, cũng rất vui vẻ.
Trong đời có thể kéo được cây đàn nổi tiếng lừng lẫy này cũng coi như là vinh hạnh của cô.
Quan trọng là còn ăn mừng sinh nhật cho em bé đáng yêu đó nữa.
Bây giờ cậu bé chắc là đang rất vui vẻ nhỉ?
Hy vọng màn biểu diễn của mình không làm cậu bé thất vọng mới tốt.
Còn về tiếp theo thì chẳng còn việc gì của cô nữa rồi.
Cô nghĩ, sau này chắc cũng sẽ không còn dính dáng gì với em bé đó nữa.
Dù sao thì họ cũng là người của hai thế giới khác nhau!
Có thể gặp nhau ở đây đã coi như là có duyên rồi, Ôn Thời Vũ đã mãn nguyện rồi.
Muộn hơn một chút, bữa tiệc kết thúc, du thuyền cuối cùng cũng đã cập bến.
Ban nhạc nơi Ôn Thời Vũ làm việc hạ màn mỹ mãn, là tốp người đầu tiên bước xuống thuyền.
Sau đó, những khách khứa khác cũng lần lượt rời đi.
Đến cuối cùng, trên thuyền chỉ còn lại nhân viên làm việc và người nhà họ Phong.
Bảo Nhi đã sớm không thể chờ đợi được muốn đi tìm cô gái đẹp, lúc này đương nhiên là không thể ngồi yên được nữa, nhấc chân chạy ra ngoài: "Cháu đi tìm cô gái đẹp đây."
Phong Trầm Diệp thấy vậy không khỏi cất tiếng quát: "Đứng lại!"
Bàn chân nhỏ của Bảo Nhi khựng lại, quay đầu nhìn sang liền nhìn thấy khuôn mặt hơi trầm xuống của bố mình.
Phong Trầm Diệp suy tính vừa rồi giọng điệu quá nặng lời, làm đứa trẻ sợ rồi, liền bước lên hai bước, dùng giọng điệu cố gắng ôn hòa nhất có thể, nói: "Cô có việc riêng của cô phải làm, cháu tìm cô ấy làm gì? Không được đi!"
Cậu bé lập tức không vui.
Cậu bé bĩu môi, kiên trì nói: "Khách khứa đi hết rồi, cô chắc chắn cũng sắp đi rồi, cháu không lỡ rời xa cô, cháu muốn đưa cô gái đẹp về nhà."
Đưa về nhà?
Lông mày Phong Trầm Diệp đột nhiên cau lại, ẩn ẩn có chút không hài lòng.
Anh vốn dĩ còn tưởng rằng cậu bé thân thiết với người phụ nữ đó chỉ là hứng thú nhất thời.
Không ngờ cái thứ nhỏ này lại có cả suy nghĩ muốn đưa người phụ nữ đó về nhà!
Phong Trầm Diệp đương nhiên là sẽ không đồng ý, lập tức lạnh giọng nói: "Không được quấy ráo, cháu và cô ấy mới quen nhau bao lâu, lại thân thiết với cô ấy như vậy, nhỡ đâu là người xấu thì sao?"
Bảo Nhi nghe thấy lời này rất không vui.
Cậu bé tức giận hét lên với Phong Trầm Diệp: "Cô không phải là người xấu! Bố nói nhảm! Cô đối xử với cháu tốt lắm, mới không làm tổn thương cháu đâu!"
"Bảo Nhi, cháu phải ngoan ngoãn, không được chạy lung tung theo người lạ, cô đó với cháu mới gặp nhau lần đầu tiên, sao cháu biết cô ấy sẽ không làm tổn thương cháu?"
Phong Trầm Cẩn thấy hai bố con đối đầu vội vàng đứng ra giảng hòa.
Bảo Nhi rất bướng bỉnh: "Cháu nói không là không! Cháu muốn đi tìm cô gái đẹp, cháu không muốn cô đi..."
Nói rồi, cậu bé lại đối diện với ánh mắt của Phong Trầm Diệp một cái, nói: "Bố không đi, cháu tự đi!"
Nói xong, lại nhấc đôi chân ngắn định chạy ra ngoài cửa!
Sắc mặt Phong Trầm Diệp đột nhiên trầm xuống, giọng điệu cũng trở nên lạnh lùng nghiêm khắc: "Phong Mặc Hàn! Tôi tuy chiều cháu nhưng không có nghĩa là sẽ dung túng cho cháu, cháu còn dám bướng bỉnh nữa xem?"
Bảo Nhi tủi thân bĩu cái miệng nhỏ lại, hốc mắt lập tức đỏ ừng.
Vừa hay, Bùi Tâm Nghi và Phong Thiên Dực quay trở lại, đúng lúc gặp phải hai bố con đang giằng co với nhau, vội vàng bước lên hỏi nom: "Chuyện gì thế này? Làm gì mà giương mắt nhìn nhau thế kia?"
"Bà nội ơi!"
Bảo Nhi vừa thấy 'viện binh' đến, quay đầu liền lao nhanh qua đó, nét mặt nhỏ nhắn có bao nhiêu tủi thân là có bấy nhiêu tủi thân.
Bùi Tâm Nghi xót xa muốn chết, tức giận nói: "Phong Trầm Diệp, anh bị làm sao thế hả? Làm gì mà làm khóc Bảo Nhi của tôi?"
Bảo Nhi tranh thủ mách lẻo: "Bà nội ơi, bố xấu lắm, không cho cháu đi tìm cô gái đẹp, cháu muốn cô gái đẹp cơ."
Bùi Tâm Nghi nghe vậy ngẩn người, không hiểu: "Cô gái đẹp nào, cô gái đẹp nào thế?"
Chẳng lẽ là tiểu thư nhà nào tại bữa tiệc sao?
Đang nghi ngờ thì nghe thấy Phong Trầm Cẩn ở bên cạnh giải thích: "Mẹ, Bảo Nhi hôm nay lúc đi ra ngoài có gặp người phụ nữ kéo đàn violin tại bữa tiệc, nó hình như rất thích cô gái đó, sau đó cứ trong lòng đau đau muốn đi tìm cô ấy, anh con đang cản lại đấy ạ."
"Ồ, là cô ấy à!"
Bùi Tâm Nghi lập tức có ấn tượng rồi, sau đó lại nói: "Cô gái đó có vấn đề gì sao?"
"Không có ạ."
Bảo Nhi lắc đầu lia lịa, nói với Bùi Tâm Nghi: "Cô tốt lắm luôn ạ, lúc cháu bị lạc đường là cô bế cháu quay về đấy. Bảo Nhi muốn cảm ơn cô, nhưng bố không cho đi, cô bây giờ chắc chắn phải đi rồi."
Nói đến đây, nước mắt cậu bé suýt chút nữa rơi xuống.
Bùi Tâm Nghi tức thì xót xa muốn chết.
Ngẩng đầu lên, hướng về phía Phong Trầm Diệp mắng cho một trận: "Anh cái thằng ranh này bị làm sao thế hả? Bảo Nhi muốn chào tạm biệt người ta một tiếng mà anh cũng không cho phép? Anh bây giờ lập tức đưa nó đi tìm cô gái đó ngay, nếu như Bảo Nhi khóc thì tôi không xong với anh đâu!"
Phong Trầm Diệp bất mãn nhíu mày: "Mẹ, mẹ cưng chiều đứa trẻ quá rồi đấy!"
Bùi Tâm Nghi nghe thấy lời này liền nổi giận, hét lên: "Tôi cưng chiều thì sao chứ! Tôi chỉ có mỗi một đứa cháu trai quý báu này thôi, nó dù có chọc thủng trời thì tôi cũng chống đỡ cho nó! Anh có đưa đi không? Không đưa đi thì tự tôi đưa đi."
Phong Trầm Diệp quả thực đầu đau như búa bổ!
Mẹ đang gây chuyện gì thế không biết!
Người phụ nữ đó lai lịch thế nào còn chưa làm rõ nữa là!
Phong Trầm Cẩn vẻ mặt đồng tình nhìn anh trai mình.
Tuy nhiên, cậu ấy cũng không lỡ nhìn Bảo Nhi khóc, lập tức đứng ra nói: "Anh, em biết anh lo lắng cho Bảo Nhi, nhưng mà nếu như chỉ là chào tạm biệt thôi thì chắc là... cũng không làm sao đâu nhỉ?"
Kết quả Phong Trầm Diệp phóng một ánh mắt sắc như dao qua, Phong Trầm Cẩn bị trừng cho một cái thật đau.
Cả nhà đều giúp đỡ cái thứ nhỏ này, dù là Phong Trầm Diệp cũng hết cách rồi, chỉ đành nén giận bước tới trước mặt Bảo Nhi: "Được rồi, bố cho phép cháu chào tạm biệt cô ấy, nhưng chỉ giới hạn ở việc chào tạm biệt thôi đấy! Nếu như cháu còn có yêu cầu khác thì bố tuyệt đối không cho phép đâu!"
Khi nói chuyện, nét mặt không còn hung dữ như vậy nữa nhưng giọng điệu vẫn nghiêm khắc như cũ.













