Phong Thiếu Bá Đạo Mải Mê Cưng Chiều Vợ – Chương 16: Mẹ Của Bảo Bảo
Phong Thiếu Bá Đạo Mải Mê Cưng Chiều Vợ
Hứa Ngôn mập mờ nhớ lại, sáu năm trước, ông cụ vì muốn tổng tài có thể để lại cháu đích tôn nên từng ở bên ngoài tìm một người phụ nữ thích hợp nhất để tiến hành phối hợp gen với tổng tài.
Trong đó việc phối hợp nhóm máu chính là một hạng mục quan trọng.
Mà nhóm máu của Ôn Thời Vũ và nhóm máu của người phụ nữ sáu năm trước độ trùng khớp cao tới chín mươi chín phần trăm!
Cộng thêm gia cảnh của Ôn Thời Vũ, cũng là sinh viên ưu tú tốt nghiệp Học viện Âm nhạc Trung ương Nam Đại, cũng giành được tư cách bảo lưu du học Vienna...
Hơn nữa, từ lúc mang thai đến khi sinh con, trước sau vừa tròn một năm!
Trái tim Hứa Ngôn đập liên hổi!
Trên đời này lại thực sự có chuyện trùng hợp đến thế sao?
Trong lòng Hứa Ngôn do dự không biết chuyện này có nên nói với tổng tài không.
Lúc này, Phong Trầm Cẩn vừa hay đi tới.
Vừa bước vào cửa, nhìn thấy Hứa Ngôn đang ngẩn ngơ liền bước tới chào hỏi:
"Ngẩn ngơ cái gì thế? Anh tôi có ở đây không, tôi có việc tìm anh ấy. Anh làm việc lơ đãng thế này cẩn thận anh tôi nhìn thấy trừ lương đấy."
Hứa Ngôn thấy Phong Trầm Cẩn tới liền vội vàng thu dọn đồ đạc, đồng thời hồi đáp:
"Ồ, tổng tài không có ở đây."
Phong Trầm Cẩn tinh mắt, liếc nhìn thấy tập tài liệu đó liền lập tức giơ tay chộp lấy, nhướn mày:
"Làm gì đấy? Lén lén lút lút."
"Không có gì ạ."
Hứa Ngôn chối đậy nhưng vẻ mặt gượng gạo đã tố cáo anh ta.
Phong Trầm Cẩn cười khẩy một tiếng, rút ra xem một chút, lập tức có chút thắc mắc:
"Anh điều tra cô gái kéo vĩ cầm đó làm gì? Điều tra thì điều tra, còn giấu giấu giếm giếm, có phải còn chuyện gì giấu tôi không?"
Anh nheo mắt lại, ánh mắt tràn ngập áp lực:
"Khai thật đi!"
"Chuyện này..."
Sắc mặt Hứa Ngôn khó xử nhưng cũng không chống lại được thế này của Phong Trầm Cẩn, đành phải ngoan ngoãn khai báo từng phát hiện của mình.
Phong Trầm Cẩn giật mình một cái, chân mày nhíu chặt lại:
"Cho nên anh nghi ngờ người phụ nữ Ôn Thời Vũ đó chính là mẹ ruột của Bảo Bảo sao?"
"Từ đủ loại điều tra xem ra rất có thể là như vậy." Hứa Ngôn giọng điệu thấp thỏm.
Khuôn mặt Phong Trầm Cẩn bỗng chốc tối sầm lại, giọng điệu không hiểu:
"Nhưng tôi nhớ lúc đó ông cụ tuyên bố ra ngoài mẹ ruột của Bảo Bảo là vì tiền mới sinh con! Sinh con xong ông cụ vốn có ý muốn giữ người phụ nữ đó lại để cô ta chăm sóc Bảo Bảo khôn lớn, nhưng người phụ nữ đó không chịu, bỏ rơi Bảo Bảo..."
Hứa Ngôn gật đầu:
"Cho nên tôi cũng cảm thấy đây có lẽ là một sự trùng hợp."
Phong Trầm Cẩn trầm ngâm một hồi, đột nhiên lại nghiến răng:
"Cũng không nhất định!"
Anh nghiêm túc dặn dò Hứa Ngôn:
"Anh đến bên Nam Đại điều tra xem sao, xem tình hình chính xác của Ôn Thời Vũ là như thế nào, tốt nhất là điều tra rõ ràng cho tôi, cái năm cô ta mất tích rốt cuộc là đi đâu làm gì!"
"Nếu không đoán sai thì bên phía nhà trường chắc chắn sẽ có ghi chép. Từ bỏ cơ hội đi Vienna du học là chuyện mà một sinh viên học âm nhạc thế nào cũng không làm ra được, Ôn Thời Vũ này nhất định có bí mật!"
"Vâng, tôi biết rồi."
Hứa Ngôn trịnh trọng nhận lệnh, sau đó lại hỏi:
"Vậy... Nhị少, bên phía tổng tài tôi nên trả lời thế nào ạ?"
Phong Trầm Cẩn suy nghĩ một lúc, thản nhiên trả lời:
"Gửi một phần tài liệu qua trước đi, những cái khác chờ điều tra rõ ràng rồi hãy nói."
"Vâng." Hứa Ngôn gật đầu.
Bên này Phong Trầm Diệp nhanh chóng nhận được tài liệu của Ôn Thời Vũ.
Từ trong tài liệu xem ra, xuất thân và trải nghiệm của Ôn Thời Vũ đều rất bình thường, không nhìn ra được điều gì.
Sau khi lên đại học, Ôn Thời Vũ cơ bản là đi lưu diễn cùng đoàn ca múa nhạc.
Từng có một lần tình cờ gặp bé Bảo Bảo nhưng hai người dường như không có giao lưu gì.
Về sau là Bảo Bảo chỉ định muốn cô đến biểu diễn ở tiệc sinh nhật, còn bám lấy người ta không tha.
Tâm tư trong lông mày Phong Trầm Diệp càng thêm nặng trề, hoàn toàn không hiểu nổi rốt cuộc tất cả chuyện này là thế nào?
Đang lúc suy ngẫm, bé Bảo Bảo lặng lẽ nhích lại gần:
"Ba ơi, con có thể thương lượng với ba một chuyện được không?"
Cậu nhóc mở to đôi mắt linh hoạt nhìn Phong Trầm Diệp, khuôn mặt nhỏ tràn ngập sự kỳ vọng.
Phong Trầm Diệp thu hồi lại suy nghĩ, xoa xoa tóc bé Bảo Bảo, nhẹ nhàng gật đầu với nhóc tì:
"Nói đi."
Bé Bảo Bảo có chút do dự, cẩn trọng hỏi:
"Ba ơi, con có thể theo dì đẹp về nhà ở một đêm được không?"
Ở một đêm?
Phong Trầm Diệp lập tức nhíu mày:
"Không được!"
Thằng nhóc này đúng là càng ngày càng táo tợn rồi, mới quen biết người phụ nữ đó bao lâu chứ mà đã muốn đến nhà người ta ở?
Thế này cũng quá đường đột rồi!
Dù cho có đi thật thì bé Bảo Bảo cũng sẽ làm phiền đến Ôn Thời Vũ, cùng như làm phiền đến người nhà của Ôn Thời Vũ.
Phong Trầm Diệp kiên quyết không đồng ý:
"Bảo Bảo, không được quấy ráo nữa."
"Biết ngay là ba sẽ không đồng ý mà!"
Bảo Bảo hừ một tiếng, hụt hẫng cúi đầu xuống, vẻ mặt đầy tủi thân, trông vô cùng tội nghiệp.
Phong Trầm Diệp sợ nhất là thấy cậu nhóc thế này, đành phải kiên nhẫn hỏi:
"Bảo Bảo, con có thể nói cho ba biết tại sao lại thích vị dì đó đến thế không?"
Rõ ràng anh và Ôn Thời Vũ mới quen biết không bao lâu, bé Bảo Bảo đối với cô lại có chút quá mức thân thiết.
Không ngờ giây tiếp theo, Bảo Bảo đột nhiên thốt ra câu nói kinh người.
Cậu nhóc mặt đầy nghiêm túc nói:
"Con cũng không biết nữa, chỉ là cảm thấy trên người dì có mùi vị của mẹ, con muốn dì làm mẹ của con..."
Lời này vừa thốt ra, Phong Trầm Diệp bị chấn động một cái!
Thân phận mẹ của Bảo Bảo đối với cả hai người mà nói đều rất xa lạ.
Từ khi Bảo Bảo ra đời, cậu nhóc đã chưa từng nhìn thấy dáng vẻ của mẹ mình.
Chỉ nghe ông cụ nói, người này sau này sẽ không tồn tại trong cuộc sống của họ nữa.
Lúc đó anh vội quay lại đội nên cũng không bận tâm.
Nhưng anh lại bỏ qua việc trong lòng Bảo Bảo sẽ có sự khao khát!
Mấy năm nay, không ít tiểu thư khuê các vắt óc suy nghĩ muốn trở thành mẹ kế của Bảo Bảo, nhóc tì đều ghét bỏ muốn chết.
Lúc này cậu nhóc lại chủ động nói muốn Ôn Thời Vũ làm mẹ của mình.
Phong Trầm Diệp đột nhiên nhận ra mức độ nghiêm trọng của chuyện này.
Cứ tiếp tục thế này, thằng nhóc chẳng lẽ sẽ trực tiếp nhận Ôn Thời Vũ làm mẹ sao?
Xem ra tuyệt đối không thể để bé Bảo Bảo tiếp xúc với Ôn Thời Vũ nữa!
Phong Trầm Diệp nghiêm nét mặt lại, định bụng dạy dỗ một trận đàng hoàng.
Nhưng còn chưa kịp mở miệng, bé Bảo Bảo đã ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, tủi thân cầu xin:
"Ba ơi, Bảo Bảo muốn có mẹ, có được không?"
"Lúc trước các bạn ở trường mầm non đều nói Bảo Bảo là đứa con hoang không có mẹ, giống hệt như bà lão vừa rồi mắng dì đẹp vậy."
"Ba ơi, Bảo Bảo không muốn làm con hoang đâu, Bảo Bảo cũng muốn có mẹ..."
Nói đến đây, viền mắt bé Bảo Bảo không kìm được mà đỏ rực lên.
Dáng vẻ tội nghiệp làm Phong Trầm Diệp đau đớn như dao cắt.
Còn nhớ lúc trước, anh vừa mới giải ngũ từ quân đội trở về, quan hệ giữa anh và bé Bảo Bảo vô cùng xa cách.
Mãi về sau là do anh bỏ ra lượng lớn thời gian và sức lực mới khó khăn kéo gần lại quan hệ ba con.
Bây giờ nếu vì chuyện nhỏ này mà từ chối bé Bảo Bảo, thằng nhóc này không chừng lại dỗi một trận cho xem.
Bảo Bảo tuy tuổi còn nhỏ nhưng tính tình rất bướng bỉnh, một khi đã giận là cả nhà dỗ cũng không có tác dụng.
Phong Trầm Diệp trầm mặc xuống, trong đầu bắt đầu suy ngẫm.













