Ông Sếp Kiêng Khem Lại Đến Nhà – Chương 1: Đàn ông và phim đen
Ông Sếp Kiêng Khem Lại Đến Nhà
"Cậu đã từng làm chuyện đó với đàn ông chưa?"
Màn đêm buông xuống, Hứa Thanh Hoan đang đi công tác và có uống chút rượu, lẽ ra cô đã phải đi ngủ, nhưng cứ nhắm mắt lại là lời nói của cô bạn thân Phó Giai Giai lại văng vẳng bên tai như âm thanh vòm 360 độ.
"Cái cảm giác đó làm sao một chữ 'sướng' có thể diễn tả hết được, nhân lúc còn trẻ cậu mau câu dẫn một anh chàng đẹp trai mà nếm thử đi! Nếu thực sự không tìm được ai, học cách tự mình giải quyết cũng được, không cần phải ngại. Chị đây có đủ thể loại phim đen, sẽ giúp cậu mở ra cánh cửa thế giới mới!"
Lúc đó mình đã trả lời cậu ấy thế nào nhỉ?
Không nhớ rõ nữa.
Hứa Thanh Hoan nằm trên giường khách sạn, hơi men làm khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của cô ửng hồng, mái tóc dài dày như rong biển xõa tung...
Chỉ một tháng nữa là cô tròn 26 tuổi, đã là phụ nữ trưởng thành từ lâu, nhưng cô chưa từng có bạn trai, nụ hôn đầu vẫn còn, chứ đừng nói đến chuyện kia.
Thực ra đây cũng không phải lần đầu Phó Giai Giai nói vậy, thậm chí ngày nào cô ấy cũng treo những câu chuyện mặn mòi trên cửa miệng. Nhưng hôm nay, những lời đó lại vô tình khơi dậy khao khát sâu thẳm trong cơ thể cô, mượn men rượu làm cô bứt rứt không ngủ được!
Hứa Thanh Hoan lật người, vẫn cảm thấy có thứ gì đó chực trào ra, cô dứt khoát ngồi dậy.
Vô thức liếm đôi môi hơi khô, cô tiện tay vớ lấy điện thoại. Vì đã tháo kính áp tròng và uống hơi nhiều nên cô nhìn màn hình không rõ lắm, chỉ thấy chữ đầu tiên trong tên lưu trên * là "Phó", cô liền bấm vào.
[Gửi vài bộ phim qua đây, mình muốn xem.]
Đối phương trả lời rất nhanh, gửi lại một dấu chấm hỏi.
Hứa Thanh Hoan khẽ nhíu mày, mượn hơi men nên đùa cợt cũng bạo hơn: [Bớt giả vờ không hiểu đi! Đàn ông và phim đen, cậu chọn một cái mang đến đây, mình đang ở phòng 1501...]
Cuối cùng, cô còn gửi kèm một nhãn dán hình đôi môi đỏ mọng.
Tin nhắn gửi đi, Hứa Thanh Hoan đợi nửa ngày cũng không thấy bên kia trả lời. Ngay lúc cô đang chống tay định xuống giường uống ngụm nước thì chuông cửa vang lên.
Cô cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều mà ra mở cửa, dù sao Phó Giai Giai cũng không thể nửa đêm nửa hôm mang một người đàn ông đến thật chứ!
Đợi khi cửa mở, Hứa Thanh Hoan lập tức tỉnh rượu quá nửa.
"Phó... Sếp Phó?"
Anh dường như vừa tắm xong, mái tóc ngắn ẩm ướt vẫn còn nhỏ nước. Anh khoác chiếc áo choàng tắm lụa màu đen, vì dây thắt lỏng lẻo nên có thể nhìn rõ vài con số màu đen được xăm trên phần xương quai xanh hõm sâu.
Đảo mắt xuống dưới, thấp thoáng vài múi cơ bụng rắn chắc kéo dài, cuối cùng biến mất ở đường V-cut.
Vì thân hình quá cao lớn, anh gần như chắn kín cửa. Khuôn mặt tuấn tú sắc sảo chìm một nửa trong bóng tối, ánh mắt thay đổi hẳn vẻ lạnh lùng xa cách thường ngày, giống như một con thú dữ bị nhốt đã lâu nay đang gằm ghè nhìn chằm chằm vào con mồi.
"Anh tìm tôi... Ưm!"
Lời còn chưa dứt, cô đã cảm thấy gáy mình bị một đôi bàn tay to lớn giữ chặt, sau đó mọi âm thanh còn lại đều bị tước đoạt.
Hứa Thanh Hoan cũng nếm được vị rượu từ miệng anh, khác với loại cô uống, nhưng lại hòa quyện vào nhau...
Cảm thấy trời đất quay cuồng, cô bị đè xuống giường. Sắc đen của áo choàng hòa lẫn vào chiếc váy ngủ màu trắng tạo nên ảo giác thị giác vô tận, cũng khiến căn phòng ngập tràn sự ái muội.
Phó Yến Thời rõ ràng là đã say khướt, nếu không đường đường là Tổng giám đốc của tập đoàn tài chính Thịnh Thời sao lại chạy đến phòng cô trợ lý nhỏ là cô chứ?
Vô thức vùng vẫy hai cái, Hứa Thanh Hoan đột nhiên dừng lại. Thực ra nghĩ kỹ thì... lần đầu tiên của mình trao cho một người đàn ông vừa đẹp trai, vừa có tiền có quyền như anh, cũng không thiệt!
Anh cũng sẽ chẳng nhớ cô là ai, giống như anh không hề nhớ cô từng là bạn học cấp hai của anh, thậm chí còn ngồi cùng bàn gần một năm trời.
Chỉ là tình một đêm thôi, cấp trên trực tiếp của cô ở công ty còn chẳng mấy khi được gặp anh, huống hồ là với thân phận của cô, cấp bậc thấp đến mức ngày hôm sau có đi rêu rao mình đã ngủ với Phó Yến Thời, chắc cũng chẳng ai tin.
Sau vài giây suy nghĩ, đón lấy ánh trăng hắt vào từ cửa sổ, cô lấy hết can đảm giơ tay quàng qua cổ anh.













