Ông Sếp Kiêng Khem Lại Đến Nhà – Chương 12: Ngủ chung một giường
Ông Sếp Kiêng Khem Lại Đến Nhà
Thấy Phó Yến Thời bên ngoài đã gọi điện thoại xong, cô mới xuống xe đi tới.
"Đây là món ăn Kinh Châu."
Giọng anh hơi lạnh, trầm thấp như tiếng đàn cello.
"Ồ." Hứa Thanh Hoan hơi ngạc nhiên, điều này chứng tỏ Phó Yến Thời đã nhớ ra cô là bạn cùng bàn hồi cấp hai rồi sao?
Hoặc cũng có thể... anh đã biết ngay từ đầu.
Đứng cạnh Phó Yến Thời, Hứa Thanh Hoan cảm thấy mình lạc lõng hoàn toàn! Anh mặc vest giày da phẳng phiu, nhìn qua đã biết là con cưng của trời, còn nhìn lại mình, trên mặt hằn rõ hai chữ "trợ lý".
Đi theo anh vào nhà hàng ngồi xuống, Hứa Thanh Hoan bắt đầu cảm thấy cả người không thoải mái.
Lúc này mình nên làm gì? Chẳng lẽ lại kéo anh ôn chuyện thời cấp hai!
Trái ngược với sự bối rối của cô, Phó Yến Thời trông giống như đang đối mặt với một người bạn gặp gỡ hàng ngày. Những ngón tay thon dài xắn tay áo sơ mi lên, sau đó gọi phục vụ đến gọi vài món.
"Dự án của Hoa Nghiệp là do cô phụ trách à?"
Đột nhiên bị hỏi về công việc, Hứa Thanh Hoan vội vã gật đầu: "Là tôi."
"Cô đã xem kỹ tình hình tài chính của doanh nghiệp họ chưa?" Phó Yến Thời khẽ dựa lưng ra sau, chờ câu trả lời của cô.
"Tôi xem rồi, dữ liệu tài chính của doanh nghiệp họ đều là thật, tôi đã đối chiếu từng mục một, không có làm giả."
Anh nhếch môi, cầm ly nước trên bàn lên nhấp một ngụm: "Hứa Thanh Hoan, dữ liệu không làm giả, không có nghĩa là tài chính không có vấn đề."
Cô sững sờ, chỉ thấy Phó Yến Thời lấy ra một tập tài liệu, đẩy đến trước mặt mình.
"Tiền mặt dễ thanh khoản trên sổ sách của Hoa Nghiệp chỉ có 50 triệu, nhưng thư cam kết vốn tự có của họ lại ghi 80 triệu. Cô nghĩ số tiền chênh lệch này cuối cùng ai sẽ đắp vào?"
"Làm dự án không thể vội." Giọng điệu của Phó Yến Thời hoàn toàn khác với lúc răn dạy Giám đốc Trần hôm nọ, thậm chí còn mang cảm giác ân cần chỉ bảo.
Hứa Thanh Hoan cắn môi dưới, vừa có chút tự trách vì sự lơ là của mình, lại vừa không khỏi cảm thán năng lực của Phó Yến Thời.
Dự án mới nộp lên mà anh đã nhanh chóng nhìn ra vấn đề.
Bị nói như vậy, cô càng không còn tâm trí ăn uống, chỉ muốn mau chóng về công ty làm lại một báo cáo thẩm định chi tiết hơn đối với Hoa Nghiệp.
Có lẽ nhìn thấu ý định của cô, Phó Yến Thời gắp đồ ăn vừa bưng lên vào bát của cô: "Ăn xong đi, chúng ta có cả một đêm."
Cả... cả một đêm?
Hứa Thanh Hoan bàng hoàng ngước mắt lên: "Tối nay tôi phải ở cùng anh sao?"
Phó Yến Thời hơi nhướng mày rậm: "Như vậy sáng mai đi đăng ký sẽ tiện hơn."
"Ý tôi không phải vậy." Cô nắm chặt tay dưới gầm bàn, mới lấy can đảm hỏi thẳng: "Ý tôi là, sau khi chúng ta đăng ký, có cần phải sống chung không?"
Mình còn phải thực sự ngủ chung giường với anh?
"Nếu không thì sao?"
Giọng điệu hỏi ngược lại của Phó Yến Thời giống như thể cô đang hỏi một câu cực kỳ ngu ngốc.
Hứa Thanh Hoan tự nghĩ lại cũng thấy đúng.
Cứu chữa cho mẹ, anh không chỉ phải dùng mối quan hệ để liên hệ với bác sĩ đầu ngành, mà còn phải trả phí phẫu thuật và viện phí đắt đỏ, sao có thể chỉ đơn thuần nhận một tờ giấy chứng nhận kết hôn?
Phó Giai Giai từng nói, đàn ông mà, trong lòng không ngoài mấy chuyện đó! Chỉ là bản thân cô quá ngây thơ thôi.
"Có vấn đề gì sao?"
"Không có."
"Ừ, ăn nhiều một chút."
Giọng điệu dịu dàng của Phó Yến Thời và động tác gắp thức ăn cho cô, giống như họ thực sự là một cặp vợ chồng sắp cưới vậy.
Suốt bữa ăn, Hứa Thanh Hoan hoàn toàn không có cảm giác ngon miệng, trong lòng trĩu nặng.
Đặc biệt là trên đường xe chạy đến chỗ ở của Phó Yến Thời, càng gần điểm đến, cô càng hoảng hốt.
Phó Yến Thời bên cạnh không nhìn cô, chỉ thấp giọng dặn dò trợ lý vài chuyện công việc, cuối cùng đột nhiên thêm một câu.
"Đúng rồi, lát nữa cậu đi mua mấy hộp bao cao su mang đến đây."













