⚡️Nữ Giúp Việc Là Trà Xanh – Chương 9: Ghé sát vào dương vật hắn
⚡️Nữ Giúp Việc Là Trà Xanh
Hôm sau mọi thứ vẫn trở lại như cũ, Hà Mộng nhìn người đàn ông cao cao tại thượng đang ngồi ăn cơm
Cô cắn môi nghĩ, không biết hắn còn nhớ chuyện hôm qua không…
Choang! Một âm thanh chói tai vang lên giữa phòng bếp
Hậu quả của việc mơ màng chính là Hà Mộng đã làm bể li, ánh mắt sắc bén của hắn liếc qua giễu cợt nói: “Cô đây là muốn mỗi ngày đập vỡ một món đồ đúng không?”
Hà Mộng vội vàng cúi đầu nhận lỗi: “Xin lỗi Tần tổng, tôi…tôi không cố ý!” Nói xong cô vội vàng cúi người thu gom mãnh vỡ
Chiếc li thuỷ tinh bị vỡ thành trăm mảnh, Hà Mộng quỳ dưới đất soi kĩ từng mảnh nhặt bỏ vào bịch túi bóng
Dáng vẻ của cô gái vô cùng chật vật, cọng tóc mềm mại xoã tung che kín hai bên má, đôi môi mềm mại vô thức cắn chặt, cặp mông kiều nộm nhô cao.
Dù bộ đồ hiện tại không hề thiếu vải nhưng thân hình quyến rũ trước sau lồi lỗm đều được phô trọn
Trong khi đó người đàn ông vẫn thẳng lưng cao ngạo dùng bữa…
Một số mảnh bị rớt xuống gầm bàn ăn, cô không nghĩ nhiều cúi đầu chui xuống nhặt
Có một mảnh rớt xuống gần chân Tần Duệ, thấy hắn nhích chân, cô sợ hắn bị thương vội túm chặt chân hắn: “Anh đừng di chuyển, coi chừng bị đâm vào chân”
Bị bàn tay mềm mại của thiếu nữ sờ đến. hắn liếc mắt xuống, Hà Mộng lại ở dưới bàn ngẩng lên nhìn hắn, ánh mắt kia chính là kiểu si mê không thể che giấu
Không khí thoáng chốc ngưng đọng
Một cao ngạo, một thuần phục
Hiện tại bây giờ, cô cách rất gần thân dưới của Tần Duệ, hai chân hắn mở rộng, ở dưới đũng quần vì đang ngồi mà một bọc to bự hiện rõ sau lớp quần tây phẳng phiu. Khúc vải căng chặt ngay trước tầm mắt khiến cô cứng đờ người, hơi thở vô thức nghẹn lại nơi cổ họng
Chỉ rướn người thêm một tí, dương vật của hắn sẽ chạm đến miệng cô…
Bàn tay run rẩy dời lên phía trên, đôi môi mềm mại kêu nhẹ một tiếng: “Tần tổng”
Bên trong đôi mắt người đàn ông loé lên tia tàn nhẫn, hắn bóp chặt cằm của cô, bàn tay cứng như đá lôi cô ra khỏi gầm bàn, giọng nói lạnh lẽo: “Chỉ có nhiêu đây thủ đoạn? Cần tôi nhắc nhở về thân phận hiện tại của cô không?”
Hà Mộng bị đau, cô ưm nhẹ một tiếng, Tần Duệ thả tay, bàn tay lau vào quần như thể vừa chạm đến thứ gì vô cùng dơ bẩn
Hà Mộng thấy rõ ràng hành động của hắn, một cơn nhức nhối dâng lên trong lồng ngực
Mảnh thuỷ tinh có thể trong lúc giành co đã vô tình cắt trúng tay cô, Hà Mộng mút nhẹ vết máu, cúi gầm mặt xuống, không trả lời câu hỏi của hắn
Tần Duệ đưa mắt nhìn cái lưỡi hồng hào của cô khẽ lè ra liếm lên vết thương, hắn bỏ lại một câu lạnh lẽo: “Lần sau còn như vậy đừng trách tôi tàn nhẫn”
Cô vừa xấu hổ, lại vừa bối rối khi bị vạch trần, lại có chút không cam lòng…
Tối hôm ấy, cô nhận được cuộc gọi từ Quế Ngọc Lan
“Hà Mộng mày giỡn với tao à, số tiền mày đưa còn không đủ để tao lót đít nữa, mày muốn mẹ mày bị người ta siết nợ đến chết mày mới vừa lòng đúng không?”
Hà Mộng phiền muộn rũ mắt: “Con chỉ có nhiêu đó thôi, nếu mẹ không cần thì gửi lại con đi”
“Địt mẹ mày, một tháng tiền lương của mày không lẽ chỉ có vậy, tao kêu mày đi vô bar làm cho nhiều tiền thì maỳ không nghe, thật không có tiền đồ, nuôi mày biết bao nhiêu năm chỉ tổ tốn công”
“2 năm trước ở Mộc Sắc, con gái mẹ suýt bị người ta cưỡng hiếp, mẹ quên rồi đúng không?”- Hà Mộng nhàn nhạt cắt ngang
Quế Ngọc Lan cứng đờ người, bà ta làu bàu: “Tao cũng không quên nhưng bây giờ tiền mày đưa vậy không đủ, mai tụi nó lại đến đòi tao lấy gì trả đây?”
Hà Mộng chán nản cúp máy, cô không bạn không bè, người thân cũng không có, tiền đã đưa hết cho Quế Ngọc Lan, bây giờ một đồng dính túi cô cũng không còn…
Hà Mộng mở danh bạ, cắn răng quyết tâm bấm gọi cho Dương Tình
Dương Tình ở bên kia đang ngồi trong quán bar uống rượu với bạn bè, cô ta nghe được Hà Mộng muốn mượn tiền
Cười một tiếng thoả mãn đến không thể thoả mãn hơn: “Haha được thôi Hà Mộng, số tiền ấy với mình cũng không là vấn đề, coi như ứng trước tiền lương tháng sau của cậu cũng được”
Một người bạn của Dương Tình quay sang tò mò hỏi: “Bị người ta mượn tiền mà mày còn vui vẻ vậy?’
Dương Tình đưa li rượu lên lắc nhẹ: “Mày có biết cảm giác dùng tiền... để đạp lên lòng tự trọng của kẻ mình ghét, nó sảng khoái thế nào không?”
“Ai có thể khiến Tần phu nhân coi trọng đến vậy?”
“Là bạn cấp ba, một con nhỏ không biết tự lượng sức mình”-Li rượu cứ thế được cô dốc ngược, dòng chất lỏng màu đỏ thẫm cay nồng trượt xuống cuống họng một cách dứt khoát
Nhận được tiền, Hà Mộng nhắn một tiếng cảm ơn cho Dương Tình sau đó chuyển liền cho Quế Ngọc Lan
Cô phiền muộn tắt điện thoại, lê cơ thể mệt mỏi đến phòng tắm
Hà Mộng cởi bỏ bộ quần áo đi làm đã thấm đẫm mồ hôi, vặn vòi hoa sen.
Một vài giọt nhỏ xuống, rồi im bặt. Đường ống vang lên những tiếng rít khô khốc.
Được rồi, hôm này thật sự là một ngày cứt chó!
Hà Mộng bật ra một tiếng chửi thề, cô tìm một bộ đồ ngủ mặc tạm, suy nghĩ một lúc quyết định đi ra ngoài
Ngôi nhà có tổng cộng ba phòng, đối diện phòng Hà Mộng là phòng làm việc của Tần Duệ, còn bên cạnh phòng làm việc là phòng ngủ của hắn với Dương Tình
Khoảng cách giữa hai phòng không xa, Hà Mộng dừng lại trước cửa phòng đối diện gõ cửa:
“Tần tổng”
“Vào đi”
Hà Mộng nghe được âm thanh trầm thấp của hắn, cô mở cửa. Ở bên trong phòng, người đàn ông đang tựa lưng vào ghế chăm chú nhìn vào màn hình máy tính, dáng vẻ có chút lười biếng, khác hẳn với dáng vẻ cao lãnh khi mặc vest
“Tần tổng, phòng tắm của tôi đang cúp nước, có thể mượn phòng tắm của anh được không?”
Hà Mộng đang đánh cược, dùng toàn bộ những gì cô có để đánh cược canh bạc này
Phòng tắm kia, nằm ở phòng ngủ của Tần Duệ….













