⚡️Nữ Giúp Việc Là Trà Xanh – Chương 65: Bạn em tất cả nhờ anh chăm sóc nha
⚡️Nữ Giúp Việc Là Trà Xanh
Hôm nay trường Hà Mộng tổ chức lễ chào đón tân sinh viên
Mấy thầy cô giáo đại diện mỗi chuyên ngành bắt đầu lên phát biểu
Lý Tiểu Nhiễm ngáp ngáp vỗ vai: “Nếu không phải được cộng điểm rèn luyện thì mình đã sớm về nhà ngủ”
Hà Mộng cười cười: “Qua đã bảo ngủ sớm đi rồi mà không chịu, cậu cứ thức cày phim cho cố vào.”
Lý Tiểu Nhiễm bĩu môi, đang định cãi lại thì cả hội trường đột ngột bởi tiếng reo ho ầm ĩ
Trên sân khấu, Tần Duệ xuất hiện trong bộ vest cắt may chỉn chu. Khuôn mặt đẹp trai nam tính, vóc dáng cao lớn cùng khí chất trầm ổn lập tức áp đảo toàn bộ tất cả
Hắn tiến đến trước micro, hai tay tự nhiên chỉnh lại khuy áo vest rồi lịch thiệp gật đầu chào. Giọng Tần Duệ trầm ấm vô cùng dễ nghe, vừa nói ánh mắt sắc bén vừa bao quát cả hội trường
Hình bóng của người đàn ông lúc này trùng khớp với hình bóng cậu thiếu niên Hà Mộng đã thích suốt 3 năm cấp 3
Chỉ là hiện tại sự ngây ngô năm xưa đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự thâm trầm cùng khí chất điềm đạm của một người đàn ông thành đạt
Hà Mộng lại nhớ đến những tỏ tình của Tần Duệ với mình vào tối hôm trước…
Đã đau đớn một lần, cô có nên mở lòng ra để đón nhận tình cảm của hắn không?
Lý Tiểu Nhiễm vỗ nhẹ lên vai Hà Mộng hỏi: “Đẹp trai không?”
“Bình thường”
“Ờ, vậy thì cậu mau khép miệng lại đi, nước miếng chảy rớt hàm rồi kìa!”
Hà Mộng giật mình, theo phản xạ giơ tay lên quệt cằm. Đến khi nhận ra trên mặt chẳng có giọt nước miếng nào, bực bội quay sang quát:
“Lý Tiểu Nhiễm!!!!”
Lý Tiểu Nhiễm lộ ra vẻ cao thâm khuyên nhủ:
‘Cái ánh mắt si mê đắm đuối của cậu lộ liễu lắm đấy. Là bạn tốt của cậu, mình chỉ muốn khuyên một điều, đàn ông như kia, chính là kiểu độc toàn thân . Tuyệt đối không được dây dưa vào, nếu không sẽ tự rước đau khổ mà thôi!”
Hà Mộng xoa gương mặt nóng bừng của mình, thật sự lộ liễu như vậy?
“Hzzzz cậu ngây thơ lắm. Để chị đây nói cho cậu biết nhá. Cái kiểu đàn ông kia ấy, chỉ nên đứng từ xa mà nhìn mà ngắm thôi. Mấy cái kiểu tổng tài thâm tình chỉ yêu mình em ấy, chỉ có trong mấy cuốn tiểu thuyết 3 xu, cậu tuyệt đối đừng tin….!’
Bài phát biểu ngắn gọn kết thúc. Tần Duệ không vội rời đi ngay mà mỉm cười lịch thiệp nhìn xuống phía dưới, thong thả cất giọng:
“Nội dung chia sẻ của tôi đến đây là hết. Không biết các bạn tân sinh viên ở đây có câu hỏi gì dành cho tôi không?”
Không khí lập tức nổ tung. Rất nhiều cánh tay phía dưới đồng loạt giơ lên. Tần Duệ chỉ ngẫu nhiên một nữ sinh ở hàng ghế đầu. Cô bạn ngại ngùng cầm lấy micro, lấy hết can đảm hỏi thẳng:
“Thưa Tần tổng, không biết hiện tại…. anh đã có người yêu chưa, hay vẫn đang độc thân ạ?”
Câu hỏi này khá riêng tư, Hà Mộng nghĩ với bản tính lạnh lùng của hắn, Tần Duệ sẽ không trả lời
“Hiện tại thì vẫn là độc thân….” Hắn ngừng lại một nhịp, khóe mắt ngậm ý cười sâu xa: “... Nhưng chắc chắn là sắp hết rồi.”
Ngay lúc đó, một nam sinh khác ở góc bên cạnh cũng giơ tay lên đặt câu hỏi:
“Anh Tần, đứng ở vị trí như hiện tại, trong quá khứ đã bao giờ anh cảm thấy hối hận vì một điều gì đó mình từng làm chưa ạ?”
Tần Duệ đứng im dưới ánh đèn sân khấu, ánh mắt sắc bén của hắn chính xác nhìn xuống một điểm nhỏ bên dưới khán phòng
“Có. Tôi từng hối hận… vì đã từng làm tổn thương người con gái mà tôi yêu nhất”
Tần Duệ lấy lại mạch cảm xúc, gật đầu chào rồi kết thúc buổi diễn thuyết
Trong khi đó Hà Mộng bước đi như đang dẫm lên trên mây
“…Này!!! Hà Mộng, cậu có nghe mình khuyên không đấy!!”
Lý Tiểu Nhiễm khát khô cả cổ họng để khuyên nhủ Hà Mộng, cuối cùng quay sang lại thấy đôi mắt mơ màng của cô bạn cùng phòng
“Hả nghe đây, cậu nói cái gì?”
“Tóm lại cái người Tần tổng hồi nãy, cậu cứ né xa ra, nhìn cái kiểu thâm trầm kia là biết không có gì tốt đẹp!”
Lúc này một giọng đàn ông xen ngang: “Hà Mộng”
Tần Duệ điều khiển Maybach bước xuống, thân hình cao ráo trước mặt hai cô gái
Lý Tiểu Nhiễm gặp người mình nói xấu, trong lòng không khỏi chột dạ.
Chắc là..không nghe thấy đâu ha?!
“Đi theo tôi nhé Hà Mộng, tôi có chuyện muốn nói với em, chỉ một lát thôi !’
Hà Mộng cảm thấy mồ hôi tay đổ ra ẩm ướt, cô cố làm giọng bình tĩnh, kéo tay Lý Tiểu Nhiễm đi sang hướng khác
“Nay tôi có tiết học, bận rồi Tần tổng!”
Lý Tiểu Nhiễm há hốc mồm: “Này có tiết gì chứ! Hôm nay được nghỉ mà. Mau lên cơ hội ngàn năm có một, chớp thời cơ bắt lấy đi Hà Mộng!”
Dứt lời, Lý Tiểu Nhiễm vội vàng đẩy phắt Hà Mộng về phía Tần Duệ người mẹ già sốt sắng đẩy đứa con gái gả bán về nhà chồng
“Tần tổng! Bạn em tất cả là nhờ anh chăm sóc nha.”
“Được, tôi sẽ chăm sóc Hà Mộng cẩn thận, cảm ơn cô”
“…”
Hà Mộng thật sự có căn cứ nghi ngờ trong người Lý Tiểu Nhiễm tồn tại hai nhân cách
Khi nãy không phải khuyên nhủ cô né xa người đàn ông này hay sao?
“Aaaaa…Tần tổng anh làm gì vậy? mau thả tôi xuống đi! Tôi tự đi được…”
Tần Duệ ôm cô vào lòng sau đó bế cô ngồi lên xe
Cảm giác ôm thiếu nữ mềm mại trong lòng khiến hắn cảm giác vô cùng thoả mãn
Đã quá lâu hắn không chạm vào cô, yết hầu người đàn ông lên lên xuống xuống, hắn cố gắng nhịn xuống thứ dục vọng đang trổi dậy ở bên dưới













