⚡️Nữ Giúp Việc Là Trà Xanh – Chương 48: Tập đoàn Thịnh Thế
⚡️Nữ Giúp Việc Là Trà Xanh
Trong một căn phòng ở quán Bar.
Vạn Minh siết chặt nắm tay, trong một phút mất kiểm soát, gã gầm lên như một con thú:
“Địt mẹ, là thằng nào, rốt cuộc là thằng nào lại phá hư công việc làm ăn của tao!”
Choang! Chiếc ly thủy tinh đựng dở rượu whisky bị hắn hất văng mạnh xuống sàn nhà
Cả đám người ở phía sau im thin thít không ai dám nói động một câu!
Vạn Minh hiện đang kinh doanh hai sòng bạc, nói lớn thì không hẳn lớn, nhưng cũng là nguồn thu chính giúp hắn xưng bá ở khu này suốt mấy năm qua.
Bình thường tiền chảy vào túi hắn như nước. Thế mà không hiểu sao thời gian gần đây, công việc làm ăn liên tục gặp chuyện trục trặc, hết bị đám cảnh sát sờ gáy lại đến lượt bọn giang hồ vặt đến gây chuyện.
Mà ngẫm lại... mọi xui xẻo gõ đều bắt đầu từ cái buổi tối hôm ấy.
Hắn sờ lên vết sẹo nhỏ còn hơi cộm trên trán, đôi mắt phủ đầy tia khát máu
Ba mươi năm sống trên đời, thế mà có loại phụ nữ dám chống đối hắn!
Vạn Minh buông tay khỏi trán, quay sang gằn giọng ra lệnh cho đàn em:
"Nghe cho rõ đây! Mày đi điều tra cho tao rốt cuộc là kẻ nào đứng sau lưng ngáng chân, phá chuyện làm ăn của tao suốt thời gian qua!"
"Dạ... dạ đại ca, em làm liền!"
"Chưa hết!" Vạn Minh bước tới, dậm mạnh chân xuống đống mảnh thủy tinh vỡ xoang xoảng trên sàn. "Lật tung cái thành phố này lên, tìm bằng được con nhỏ kia cho tao! Còn nếu…"
Hắn dừng lại một nhịp, nụ cười giật giật trên khóe miệng:
"...Nếu mày không tìm ra tung tích của nó, thì đến thẳng chỗ Quế Ngọc Lan mà xử bà ta! Đêm đó chính bà ta dắt nó đến, nếu không lôi được con nhỏ đó ra thì chặt cụt tay Quế Ngọc Lan thế vào cho tao!"
*
Hà Mộng vẫn không hề hay biết chuyện gì xảy ra, hôm nay cô có hẹn đi thư viện với Chu Khải Phong học bài.
Hà Mộng đưa tay phẩy phấy trước mặt hắn: “Này, thầy Chu, đang nghĩ gì mà ngơ ngơ ngẩn vậy?”
Chu Khải Phong giật mình lấy lại tinh thần: “Không có, đang suy nghĩ chút chuyện công việc thôi!”
“Ồ?”
Chu Khải Phong cười cười: “Cậu học vẽ đến đâu rồi! Còn phải thi năng khiếu nữa đó”
Nếu học chuyên ngành thiết kế đồ hoạ, ngoài 6 môn văn hoá, cô còn phải thi đậu cuộc thi năng khiếu của đại học B nữa
Hà Mộng lè lưỡi: “Vẽ là năng khiếu của mình mà! Không phải lo”
Tiếng Anh với Ngữ Văn Hà Mộng gần như không có vấn đề gì phải lo lắng, hiện tại còn hai môn Toán với Vật Lí.
“Này thầy Chu, cậu nói xem mình có thể chứ?”
Nếu như là ngày trước, Hà Mộng sẽ không lo sợ nhiều như vậy!
Nhưng sau khi bươn chải ngoài xã hội, trải qua nhiều thăng trầm, cô đã không còn nhiều sự tự tin như trước kia nữa rồi!
“Mình nói rồi, nếu cậu cứ giữ phong độ ổn định như hiện tại thì mức 600 không thành vấn đề! Tin mình đi, mình dạy qua biết bao lứa học trò rồi đấy!!”
Hà Mộng bĩu môi chê bai: “Cậu mới đi dạy được mấy năm mà nói như sắp về hưu đến nơi thế? Lại còn 'dạy qua biết bao lứa học trò' cơ đấy
“…”
“Này, kinh nghiệm không bằng số năm mà tính bằng thực lực đấy!”
“Vâng vâng, thầy Chu thực lực vô biên! Vậy cái 'thực lực' đó có giúp thầy tính ra chừng nào thầy hết cái tính hay bốc phét không ạ?”
Chu Khải Phong gõ cốc lên đầu Hà Mộng một cái: “Mồm mép của cậu mà gắn ngược lên não thì có khi cậu đã ẵm giải Nobel từ đời nào rồi đấy”
“Này, cậu có bạn gái chưa?”
Thấy khuôn mặt người con gái bất ngờ nghiêm túc, trái tim Chu Khải Phong đập vang dữ dội
“Chưa, chưa có, làm sao đấy?”Hắn nhịn xuống căng thẳng, làm ra vẻ tự nhiên.
Hà Mộng chẹp miệng: “Chưa có đúng không? Bảo sao! Chứ mồm mép cậu thế này sau này mà có bạn gái thì chắc chưa đầy ba ngày người ta đã bị cậu chọc tức đến hộc máu mà chết mất! ‘
Chu Khải Phong: “…”
“Này Hà Mộng, còn cậu thì sao?”
Hà Mộng lắc lắc đầu: “Chưa có”
Chu Khải Phong chưa kịp nhếch mép cười, cô liền bổ sung: “Nhưng có người mình thích rồi!”
“Ồ? Ai vậy? Tần Duệ hả?”
Chuyện Hà Mộng thích Tần Duệ không phải bí mật, nhưng cô lại không muốn nhắc đến
Chu Khải Phong kìm nén sự khó chịu trong lòng xuống hỏi tiếp: “Cậu có ngốc không cơ chứ? Bao nhiêu năm rồi mà chưa buông được sao? Còn nữa…Tần Duệ có biết cậu thích hắn không? Không phải hôm bữa ở quán Bar hắn ôm ấp cậu hay sao?”
Hà Mộng đánh trống lãng: “Thầy Chu đổi hướng qua làm thám tử rồi hả? A có bài này khó nè, chỉ mình làm được không?”
Chu Khải Phong nhìn nụ cười xinh đẹp của thiếu nữ, cảm giác trống rỗng ngày càng lớn. Hắn thật sự muốn biết 4 năm qua Hà Mộng đã sống như thế nào…
Học được mấy tiếng, Hà Mộng nhận được cuộc điện thoại của Dương Tình
Dương Tình hiếm khi có dịp ở nhà, cô ta liền vào bếp hầm một nồi canh gà ác, muốn nhờ Hà Mộng đem qua công ty cho Tần Duệ
Hà Mộng suy nghĩ một chút liền gật đầu
“Cậu có việc phải về nhà hả?”
Hà Mộng gật gật đầu, dọn dẹp sách vở: “Hẹn cậu bữa khác nha, giờ mình có việc rồi”
“Được rồi để mình chở cậu về!”
Chu Khải Phong nhấn ga điều khiển chiếc Ford đen, trong lòng nổi lên suy đoán
Hà Mộng tháo dây an toàn, cười cười: “Hôm nay cảm ơn cậu nhiều nha, thầy Chu. Xem như mình nợ cậu một bữa cơm nhé!”:
Chu Khải Phong không cười, hắn bắt lấy tay Hà Mộng: “Đề nghị kia của mình, cậu có muốn suy nghĩ lại không?”
“Không cần đâu, công việc hiện tại của mình không tệ, cám ơn cậu”
Chu Khải Phong buông lỏng tay, tỏ vẻ thoái mái: “Được rồi bạn bè không cần khách sáo, nhớ đừng quịt mình bữa cơm là được”
Ngay khi Hà Mộng vừa mở cửa xe đi, lông mày Chu Khải Phong cau chặt
Khi nãy qua cuộc nói chuyện điện thoại, hắn nghe được mấy từ
Chu Khải Phong lấy điện thoại ra, ngón tay gõ vào thanh tìm kiếm trên mạng: Tập đoàn Thịnh Thế.













