⚡️Nữ Giúp Việc Là Trà Xanh – Chương 44: Ở phòng khách nhét sextoy
⚡️Nữ Giúp Việc Là Trà Xanh
Giang Vũ Hàng nhìn người con gái bị địt đến thần sắc mơ hồ, thậm chí ở khoé môi còn lấp lánh ánh nước… Hà Mộng bị người anh em của hắn chơi đến không còn tỉnh táo nữa rồi!
Tiểu huyệt bị cắm quá lâu nên chỉ có thể há miệng thở thoi thóp! Bên dưới bãi có là một vũng nước dâm lầy lội
Tâm trạng Giang Vũ Hàng vô cùng phức tạp. Thật ra hắn đối với Hà Mộng không phải là dạng nhất kiến chung tình muốn nghiêm túc theo đuổi
Chỉ là hắn thấy Hà Mộng khá hợp khẩu vị hắn. Ngay hôm cô bước vào Thịnh Thế, dù ăn mặc vô cùng đơn giản nhưng đường cong lồi lõm trước sau đều không thể che giấu
Đặc biệt là giọng nói vô cùng ngọt ngào kia nữa! Hắn từng tưởng tượng khoảnh khắc cả hai làm tình, cái giọng rên ngọt ngào của cô sẽ vang lên dưới thân hắn như thế nào.
Mà giờ đây, thực tại còn mãnh liệt hơn tất cả những gì hắn từng hình dung….
Giang Vũ Hàng vốn đã có suy đoán về mối quan hệ giữa cô với Tần Duệ không được bình thường
Nhưng đến khi chứng kiến, Giang Vũ Hàng vẫn cảm thấy có chút khó tin
Tần Duệ vốn đâu phải người ham mê sắc dục? Loại người như Giang Vũ Hàng là kiểu thay bạn gái như thay áo thì Tần Duệ trước giờ nổi tiếng là kiểu thành tâm quả dục
Nhất là cái ngày Tần Duệ kết hôn với Dương Tình đã khiến hắn sốc như thế nào!
Nhiều lần hắn tự hỏi rốt cuộc Dương Tình có gì mà khiến Tần Duệ yêu say đắm đến thế, nhưng mà sự thật hình như không phải như hắn nghĩ thì phải….
Chiều ngày hôm sau, Tần Duệ nhận được cuộc điện thoại của trợ lí
Tần Duệ nghe trợ lí báo cáo, khoé môi cười lạnh: “Vạn Minh? Chủ của một sòng bạc lớn?”
Cậu trợ lý nuốt nước bọt, ngập ngừng một lát rồi mới run rẩy tiết lộ thêm một thông tin động trời khác:
"Tần... Tần tổng, thực ra vụ này không chỉ có một mình hắn. Người góp công lớn để đưa cô Hà Mộng đến quán bar hôm đó, phối hợp với Vạn Minh... chính là mẹ ruột của cô ấy."
Nụ cười lạnh trên môi Tần Duệ lập tức biến mất. Hắn vẫn như cũ điềm nhiên, giọng điệu nhẹ tênh như một lời hỏi thăm bình thường
"Cậu biết phải làm gì rồi đúng không?"
Trợ lí vội vàng gật đầu: “Tôi hiểu rồi! Tần tổng, tôi sẽ đi xử lí ngay!”
*
Cảm xúc Hà Mộng đối với Tần Duệ vô cùng phức tạp
Cô vừa sợ sự thô bạo của hắn, nhưng vẫn không kiềm được ham muốn của bản thân
Mỗi một lần thể xác giao hoà, trái tim cô vừa nhức nhối lại vừa thèm khát. Cảm giác đau đớn xen lẫn khoái cảm sung sướng khiến Hà Mộng điên cuồng lao đầu như một con thiêu thân
Ba chữ “người của tôi” lại càng khiến cô thêm tin tưởng hai người thật sự là một cặp tình nhân bình thường….
Cho đến hôm nay, Dương Tình trở về.
Hà Mộng đứng ở góc khuất, trơ mắt nhìn Tần Duệ bước đến ôm lấy vợ mình. Đôi mắt người đàn ông ấy tuy vẫn giữ vẻ lạnh lùng như thường lệ, nhưng sâu trong đó vẫn loé lên tia dịu dàng mà hắn chưa từng dành cho cô.
Khoảnh khắc ấy, Hà Mộng như bị kéo tuột trở lại với thực tại đau đớn.
Ngay lúc Dương Tình vừa xoay người đi lên lầu để thu dọn đồ đạc, bầu không khí yên ắng đột ngột bị phá vỡ.
Tần Duệ tiến lại gần, bất ngờ vươn tay bóp mạnh cằm Hà Mộng, ép cô phải ngẩng khuôn mặt còn đang bần thần lên đối diện với hắn. Ánh mắt hắn sắc lẹm, giọng trầm thấp hỏi:
"Lơ là cái gì?"
Hà Mộng giật mình, vội vàng cúi thấp đầu:
"Em... em không có."
Tần Duệ cười lạnh một tiếng, không thèm để tâm đến lời giải thích của cô. Hắn thong thả thò tay vào túi áo, lấy ra một món đồ nhỏ gọn bằng silicon cao cấp, bề mặt nhẵn nhụi...
“Biết đây là cái gì không Hà Mộng?”
Hà Mộng có linh cảm không tốt lắm: “Em…em không biết”
Tàn Duệ ghé sát vào tai cô, giọng điệu tàn nhẫn: “Đồ chơi cho âm hộ em đấy. Cởi quần ra, nhét nó vào!”
Hà Mộng ngơ ngác nhìn, đầu óc còn chưa kịp hiểu hay phản ứng gì thì hắn đã cúi người, dứt khoát kéo tuột chiếc quần lót của cô xuống.
Bàn tay to lớn của người đàn ông bao trọn toàn bộ mu huyệt, hắn từ tốn xoa nắn
Hắn tách mở hai bên môi huyệt, vồ đến hạt đậu nhỏ mà miết miết lên xuống
Hà Mộng rên rỉ một tiếng, hắn vậy mà đứng giữa phòng khách xoa âm hộ của cô…
Bất chấp là bất cứ khi nào Dương Tình cũng có thể đi xuống phát hiện!
Cảm giác vụng trộm kích thích khiến âm hộ như mềm nhũn, từng đợt nước dâm lũ lụt tràn ra ngoài
Nhân cơ hội đó, Tần Duệ liền cầm lấy thứ vật nhỏ lạnh buốt kia, dứt khoát đẩy thẳng vào sâu bên trong.
Vật nhỏ lạnh buốt khiến âm hộ giật bắn lên. Đầu óc cô trống rỗng, hai chân nhũn ra. Cô cắn chặt môi để ngăn tiếng rên rỉ xấu hổ bật ra, hai tay vô thức bấu lấy gấu áo hắn
“Kẹp chặt nó cho tôi, để tôi biết nó rớt ra ngoài thì đừng trách!”
“Hai người đang làm gì vậy?”
Tiếng nói của Dương Tình từ phía cầu thang đột ngột vang lên khiến Hà Mộng giật bắn mình. Cô hoảng loạn đứng thẳng người, hai chân run rẩy cố sức ép chặt để giữ thứ dị vật đang không ngừng kích thích bên trong cơ thể.
Dương Tình vừa đi xuống cầu thang vừa tò mò nhìn về phía hai người. Nhìn bộ dạng đứng không vững của Hà Mộng, cô ta nhíu mày hỏi:
“Này, sao mặt cậu đỏ gắt lên thế kia?”
Trái tim Hà Mộng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mặt cô đỏ bừng vừa vì khoái cảm tê dại đang hành hạ bên dưới vừa vì chột dạ
Trái ngược lại với Hà Mộng thì Tần Duệ vẫn thản nhiên như cũ. Hắn thản nhiên chỉnh lại tay áo, giọng điệu bình tĩnh quay sang hỏi Hà Mộng:
“Cô có sao không đấy?”
Hà Mộng cố gắng đứng thẳng người, lắc đầu: “Sáng nay mình quên ăn sáng nên có chút chóng mặt thôi, không sao hết!”
Dương Tình vẻ mặt nghi hoặc ồ một tiếng sau đó cũng không nói gì nữa













