⚡️Nữ Giúp Việc Là Trà Xanh – Chương 31: Phó tổng
⚡️Nữ Giúp Việc Là Trà Xanh
Khi Hà Mộng tỉnh dậy, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu. Ánh nắng gay gắt xuyên qua rèm cửa khiến cô khẽ nheo mắt, toàn thân rã rời như vừa bị một cỗ xe lớn nghiền qua
Cô nhìn căn phòng quen thuộc, thở phào một hơi. Cũng không biết Tần Duệ đưa cô về nhà lúc nào nữa…
Hà Mộng nhìn bản thân trong gương, khắp nơi đều loang lổ những dấu vết hồng đậm tím nhạt đầy ám muội.
Nhớ lại một màn kịch lịch tối qua, khuôn mặt Hà Mộng lập tức nóng bừng lên như thiêu như đốt
Từ bờ vai mảnh mai, xương quai xanh tinh tế cho đến vùng da non mềm trước ngực, đâu đâu cũng in hằn dấu răng và những vệt hôn thô bạo mà Tần Duệ để lại…
Bên dưới cánh hoa bị hành hạ đến nỗi tê dại không thể khép miệng, ở bên ngoài cửa huyệt sưng đỏ đến đáng thương….
Người đàn ông bên ngoài rõ ràng là đạo mạo, cao quý vậy mà vậy mà khi trút bỏ lớp âu phục, trên giường lại chẳng khác nào một con thú hoang.
Hắn hung bạo, tàn nhẫn, mang theo một thứ dã tính như muốn nuốt chửng con mồi vào trong bụng. Đến khi Hà Mộng khóc lóc cầu xin, Tần Duệ mới miễn cưỡng tha cho cô.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, nhìn thấy tên người gọi, sự ngượng ngùng trong đôi mắt Hà Mộng biến mất, thay bằng một đôi mắt lạnh lẽo
Đợi đến khi bên đầu dây gọi đến lần thứ 3, cô mới bắt máy
“Hà Mộng mày chán sống rồi đúng không? Sao tao gọi điện mà mày không nghe?” Giọng Quế Ngọc Lan vẫn không có một chút sự áy náy nào
Hà Mộng nhếch môi cười giễu hỏi thẳng: “Hôm qua mẹ bán con với giá bao nhiêu?”
“Mày đừng ăn nói khó nghe như vậy! Dù sao cũng chỉ ngủ một đêm, đâu có ai ăn thịt mày đâu.”
A! Chỉ ngủ một đêm
Hà Mộng tự hỏi đây thật sự là mẹ của mình sao? Cô chết tâm, trái tim lạnh lẽo không còn gì để nói nữa
“Anh Vạn là người có tiền, mày mà dụ dỗ được thằng đó thì từ nay về sau mày cũng không phải vất vả ngược xuôi đi làm, tao cũng được hưởng phúc ké…”
Anh Vạn trong lời Quế Ngọc Lan chính là người đàn ông hôm qua suýt nữa đã cưỡng hiếp cô
“Vậy à, nhưng hôm qua con lấy đồ đập đầu lão ta rồi”
“Mày_!” Quế Ngọc Lan nghe vậy thét lên
Hà Mộng thong thả kể: “Còn đập rất mạnh!”
“Mày muốn dồn tao đến chỗ chết đúng không?”
Hà Mộng bật cười như nghe câu chuyện hài, người bị dồn đến đường cùng phải là cô mới đúng!
“Mẹ, một lần nữa thôi! Quá tam ba bận, con không hi vọng một ngày nào đó mẹ con ta lại phải từ mặt nhau đâu!”
Mấy năm qua Hà Mộng đã nhẫn nhịn đủ rồi! Nói xong cô dứt khoát cúp máy
Trong nhật kí cuộc gọi có 5 cuộc gọi nhỡ của Chu Khải Phong, Hà Mộng liền bấm gọi lại
Rất nhanh đã có người nghe máy…
Hà Mộng là người lên tiếng trước: “Chu Khải Phong, chuyện hôm qua cảm ơn cậu nhiều!”
Chu Khải Phong hỏi thăm cô rốt cuộc là gặp chuyện gì, là bị ai hại, hiện tại sức khoẻ như thế nào rồi
Hà Mộng trả lời từng câu, chỉ là chuyện bị mẹ ruột bỏ thuốc kích dục cô vẫn chọn giấu kín
Hai người nói chuyện một lúc, đến cuối cùng Chu Khải Phong vẫn không nhịn được tò mò: “Cậu và Tần Duệ, hiện tại hai người là mối quan hệ gì…?”
Nhân tình? Bạn giường?
Hà Mộng không muốn trả, cô đánh trống lảng qua chuyện khác rồi cúp máy
Chu Khải Phong mang một bụng tâm sự nặng nề nhưng hắn cũng không thể làm gì
Hà Mộng ném điện thoại lên giường rồi đi tắm
Dòng nước từ vòi sen chảy xuống, thân hình quyến rũ của thiếu nữ lại càng trở nên yêu mị
Ở bên trong dâm huyệt, từng đợt tinh dịch theo dòng nước chảy ra….
*
Tầng 58, phòng tổng giám đốc
Thư ký gõ cửa bước vào, cúi đầu cung kính thông báo với Tần Duệ: "Tần tổng, tầm 1 giờ chiều nay sẽ có cuộc họp cổ đông quan trọng ạ."
Tần Duệ khẽ gật đầu, phất tay ra hiệu cho thư kí lui ra, hắn mở ngăn bàn tìm tài liệu một lượt nhưng trống rỗng, chân mày nhíu chặt
Tần Duệ cầm điện thoại lên, lạnh lùng nhắn cho Hà Mộng một tin, bắt cô trong 30 phút nữa phải lập tức mang tập tài liệu đó lên công ty cho hắn.
Lúc Hà Mộng nhận được tin nhắn cô đang nấu ăn trong bếp, ngay sau đó vội vội vàng vàng bắt xe đến thẳng công ty Tần Duệ
Mang theo hơi thở gấp gáp, trên tay là xấp tài liệu quan trọng tiến đến sảnh chỉnh
“Chào cô, tôi muốn gặp Tần Duệ…à không Tần tổng”
Cô thư ký ở quầy lễ tân quét một lượt từ đầu đến chân Hà Mộng, nhìn bộ quần áo giản dị của cô rồi lộ rõ vẻ khinh bỉ
Lại thêm một đứa con gái hám của muốn trèo cao, định dùng vài ba cái chiêu trò rẻ tiền để tiếp cận Tần tổng chứ gì?
Tần tổng sớm đã có vợ, lại còn rất yêu thương vợ, làm sao có thể bị loại thấp hèn này quyến rũ được!
Cố An bĩu môi: “Cô tìm Tần tổng? Nghĩ gì mà bảo gặp là gặp được ngay thế? Không có lịch hẹn trước thì xin mời ra ngoài, ở đây không tiếp khách không phận sự, mời cô đi cho”
Hà Mộng đứng chôn chân một chỗ, mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
Quanh đại sảnh toàn là những tinh anh xã hội diện vest sang trọng, tự tin đi lại, cô cúi đầu nhìn bộ quần áo đơn giản của mình, lòng dâng lên nỗi tự ti
Cố nuốt sự bối rối vào trong, Hà Mộng lùi lại một góc bấm gọi cho Tần Duệ. Thế nhưng tiếng chuông đổ dài vô tận mà hắn vẫn không nghe máy
Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn bước vào từ cửa chính, phong thái vô cùng phóng khoáng và lịch lãm
Cố An cung kính cúi đầu chào: “Giang tổng!”
Cuộc họp hội đồng quản trị lúc 1 giờ chiều, Giang Vũ Hàng gật đầu đang định bước vào thang máy ánh mắt lại bị cô gái giản dị đứng ở góc thu hút
“Cô ấy là ai?”
Cố An trả lời bằng giọng có chút bực bội: “Cô ấy đến tìm Tần tổng nhưng không có hẹn lịch ạ”
Giang Vũ Hàng bước tới, ánh mắt tò mò lướt từ trên xuống dưới một lượt để đánh giá cô gái lạ mặt này.
Nhìn xấp tài liệu có đóng dấu bảo mật quen thuộc trên tay cô gái, hắn mỉm cười hỏi: “Cho hỏi cô tên gì vậy”
Hà Mộng bối rối nhìn người đàn ông: “Tôi tên Hà Mộng, anh là….”
Giang Vũ Hàng cười cười giới thiệu: “Tôi là phó tổng giám đốc tập đoàn Thịnh Thế, cô muốn đưa đồ cho Tần Duệ đúng không?”
Hà Mộng gật gật đầu
“Được rồi đi theo tôi, tôi bấm thang máy cho cô” Giang Vũ Hàng thấy vậy liền nghiêng người ra hiệu, dẫn cô đi thẳng vào thang máy chuyên dụng dành cho ban giám đốc
Bỏ lại Cố An đang tái mét mặt vì kinh hãi ở phía sau.
Trong không gian chật trội, Giang Vũ Hàng nhìn vẻ rụt rè của Hạ Mộng liền bật cười
“Tôi không có ăn thịt cô đâu, đừng có căng thẳng”
Nhờ câu nói đùa mà Hà Mộng cũng thoải mái hơn
Thang máy đến tầng 58, Giang Vũ Hàng ra trước, hắn chỉ tay vào ra hiệu cho Hà Mộng ngồi ở một căn phòng
“Cô ngồi ở đây đi, để tôi gọi Tần Duệ ra”
Hà Mộng gật đầu nói một tiếng cảm ơn.
Mấy phút sau Tần Duệ lạnh lùng bước ra, đối với khuôn mặt. Đối với nụ cười vui vẻ của Hà Mộng, hắn trầm giọng chất vấn bằng giọng điệu không hài lòng:
"Xem đồng hồ bây giờ mấy giờ rồi, tôi cho cô nửa tiếng mà cô lại dây dưa đến tận giờ này mới vác mặt đến đây?"













